Hắn "bộp" một tiếng quỳ xuống đất, hai tay đ/ập mạnh vào tấm kính.
“Thẩm Nghiên Bạch! Mày không thể đối xử với tao như thế!”
“Tao sai rồi! Tao thực sự biết sai rồi!”
“C/ầu x/in mày hãy tha cho tao! Chỉ cần mày giơ cao đá/nh khẽ, tao sẽ tránh xa mày ra, tao sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt mày nữa!”
Hắn khóc đến mức không còn hình tượng, nước mũi nước mắt lem luốc cả khuôn mặt.
Đây chính là hắn.
Kẻ b/ắt n/ạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, đứng trước sức mạnh tuyệt đối, ngay cả lòng tự trọng cơ bản nhất hắn cũng có thể vứt bỏ không chút do dự.
“Tha cho mày?”
Tôi cười lạnh thành tiếng.
“Lúc Thụy Thụy giãy giụa trong xe, mày có tha cho thằng bé không?”
“Lúc tao bị lửa th/iêu toàn thân, lăn lộn trên đất, mày có tha cho tao không?”
Tôi nhấn nút trên xe lăn, chậm rãi lùi lại.
“Giang Sở Từ, hãy tận hưởng cuộc sống trong tù của mày đi.”
“Cả đời này, mày đừng hòng ngóc đầu dậy được nữa.”
Tôi không thèm quan tâm đến tiếng gào thét tuyệt vọng của hắn, trực tiếp rời khỏi phòng thăm nuôi.
Những tháng tiếp theo.
Mọi thứ đều diễn ra trôi chảy theo kế hoạch của tôi.
Lạc Tinh Hòa vì các tội danh cố ý gi*t người, gây nguy hiểm cho an toàn công cộng và nhiều tội danh khác, bị kết án tù chung thân, tước quyền công dân vĩnh viễn.
Giang Sở Từ với tư cách là đồng phạm, lại còn liên quan đến việc xúi giục người khác cố ý gây thương tích, bị kết án mười lăm năm tù giam.
Ngày bản án được tuyên, bầu trời xám xịt, lất phất mưa phùn.
Tôi ngồi trên hàng ghế khán giả của tòa án.
Lắng nghe thẩm phán đọc bản án dài hàng chục trang.
Lạc Tinh Hòa khi nghe đến bốn chữ “tù chung thân”, cả người như nhũn ra trên ghế bị cáo.
Cô ta quay đầu lại, nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp người, tuyệt vọng nhìn về phía tôi.
Đôi môi cô ta mấp máy, dường như đang nói: “Nghiên Bạch, c/ứu em.”
Tôi vô cảm dời tầm mắt đi.
Sự thâm tình đến muộn còn rẻ rúng hơn cả cỏ rác.
Mà cô ta, ngay cả thâm tình cũng không tính là có, cùng lắm chỉ là nỗi sợ hãi khi mất đi tự do.
Còn Giang Sở Từ thì gào thét đi/ên cuồ/ng ngay tại tòa, kêu oan.
Cuối cùng bị cảnh sát tư pháp cưỡ/ng ch/ế kéo ra ngoài.
Tất cả đã kết thúc.
Thế nhưng, tôi không hề cảm thấy niềm vui chiến thắng nào cả.
Trong trái tim trống rỗng, chỉ còn lại sự hoang tàn vô tận.
Ngọn lửa b/áo th/ù một khi đã tắt, thứ còn lại chỉ là cái lạnh thấu xươ/ng.
Tôi đẩy xe lăn, một mình trở về nơi từng được gọi là “nhà”.
Trong nhà phủ đầy bụi bặm.
Trên tường vẫn còn treo bức ảnh chụp ba người chúng tôi.
Thụy Thụy trong ảnh cười ngọt ngào biết bao, ánh mắt Lạc Tinh Hòa cũng dịu dàng đến thế.
Đã từng, tôi ngỡ đây là bến đỗ cả đời mình.
Giờ nhìn lại, chẳng qua chỉ là một trò cười hoang đường.
Tôi lấy một chiếc khăn lau, từng chút từng chút lau sạch khung ảnh.
“Thụy Thụy, ba đã b/áo th/ù cho con rồi.”
Tôi lẩm bẩm với bức ảnh, nước mắt cuối cùng cũng không kiềm chế được mà trào ra.
“Người chú x/ấu xa đó, và cả... người không xứng đáng làm mẹ đó, bọn họ đều đã bị trừng ph/ạt rồi.”
“Trên thiên đường, con có lạnh không? Có sợ không?”
Không ai trả lời tôi.
Chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ thổi qua lá cây xào xạc.
Tôi tự nh/ốt mình trong căn nhà trống rỗng này suốt một tháng trời.
Không gặp bất kỳ ai, không nghe bất kỳ cuộc điện thoại nào.
Mỗi ngày chỉ nhìn chằm chằm vào đống đồ chơi Thụy Thụy để lại mà ngẩn ngơ.
Cho đến khi Tô Mộc Vi cưỡ/ng ch/ế phá cửa xông vào.
“Thẩm Nghiên Bạch, anh định mục rữa trong cái xó này sao?!”
Cô ấy nhìn bộ dạng như x/ác sống của tôi, tức đến mức hốc mắt đỏ hoe.
“Lạc Tinh Hòa và Giang Sở Từ đã nhận lấy hậu quả thích đáng rồi, lẽ nào anh định vì hai kẻ cặn bã đó mà ch/ôn vùi nửa đời còn lại của mình sao?”
“Anh nhìn lại bộ dạng của mình xem!”
Cô ấy đẩy tôi đến trước gương.
Người trong gương g/ầy trơ xươ/ng, mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt trống rỗng không chút sức sống.
“Nếu Thụy Thụy còn ở đây, thằng bé có muốn thấy anh như thế này không?”
Lời của Tô Mộc Vi như một nhát búa tạ, đ/ập mạnh khiến tôi tỉnh ngộ.
Đúng vậy, Thụy Thụy.
Thiên thần nhỏ luôn nũng nịu gọi “Ba ơi, ba phải cười lên nhé”.
Thằng bé chắc chắn không muốn nhìn thấy tôi trong bộ dạng m/a q/uỷ này.
“Tôi... tôi phải làm sao đây?” Tôi ôm mặt, khóc không thành tiếng.
“Đứng lên đi.” Tô Mộc Vi nắm lấy vai tôi, giọng điệu kiên định.
“Đi chữa b/ệnh, đi phục hồi chức năng.”
“Hãy mang theo cả phần của Thụy Thụy, sống thật tốt.”
Tôi bắt đầu quá trình phục hồi chức năng dài đằng đẵng và đ/au đớn.
Vì diện tích bỏng quá lớn, cơ bắp teo nghiêm trọng, mỗi lần kéo dãn đều như xươ/ng cốt bị bẻ g/ãy rồi nối lại.
Tôi cắn răng, nhét khăn vào miệng cho đến khi chiếc khăn nhuốm đỏ m/áu tươi.
Thứ chống đỡ tôi đi tiếp, là khát vọng về một cuộc đời mới, và cũng là lời vĩnh biệt hoàn toàn với quá khứ.
Hai năm sau.
Tôi đã có thể bỏ xe lăn, nhờ vào nạng mà chậm rãi bước đi.