“Vì lần này, chính tớ là người đã giấu cậu ở đây mà.”
Tôi chộp lấy bình dung dịch hiện hình trên bàn làm việc, hắt thẳng vào mặt Tô Đường.
“Á!”
Cô ta ôm mặt, hét lên rồi lùi lại phía sau.
Tôi đạp văng chiếc ghế đang chặn cửa, đi/ên cuồ/ng x/é toạc băng dính.
Tiếng bước chân bên ngoài cánh cửa sắt ngày một dày đặc.
Họ đang đồng loạt áp sát vào căn phòng tối.
Tôi vặn mở khóa cửa rồi lao ra ngoài.
Hai đầu hành lang, hơn mười bóng người đang tiến về phía này.
“Lâm Vãn.”
“Nhìn chúng tớ đi.”
“Chỉ một cái nhìn thôi.”
Tôi quay người lao vào lối thoát hiểm.
Phía sau, giọng nói khàn đặc của Tô Đường đuổi theo.
“Cậu không chạy thoát được đâu!”
Tôi vừa lăn vừa bò chạy xuống ba tầng cầu thang.
Khi lao từ lối ra bãi đỗ xe ra mặt đường, gió lạnh tràn vào buồng phổi.
Tôi không dám ngẩng đầu, chỉ biết dán mắt vào con đường dưới chân.
Đã qua mười hai giờ rồi.
Tô Đường nói qua mười hai giờ là an toàn.
Thế nhưng người trên phố còn đông hơn lúc nãy.
Đồ ngủ, đồng phục, đồ shipper, quần áo b/ệnh nhân.
Có người đi chân trần, có người vẫn còn bế theo con nhỏ.
Họ chật kín vỉa hè, ngay ngắn ngửa mặt lên trời.
Tất cả mọi người đều đang ngắm trăng.
Tôi áp sát vào chân tường, chậm rãi di chuyển.
Chỉ cần không kinh động đến họ, có lẽ tôi sẽ thoát được.
Nhưng một chiếc tivi bên đường đột ngột sáng lên.
Tiếng còi báo động chói tai x/é toạc màn đêm.
【Thông báo tìm người khẩn cấp.】
【Công dân Lâm Vãn vẫn chưa hoàn thành hoạt động ngắm trăng đêm Trung thu.】
【Phát hiện người này, xin hãy lập tức nhắc nhở cô ấy ngẩng đầu.】
Trên màn hình, tấm ảnh thẻ của tôi hiện lên rõ mồn một.
Người trên phố đồng loạt dừng mọi động tác.
Giây tiếp theo, hàng trăm cái đầu đồng loạt quay về phía tôi.
“Cô ấy ở kia.”
Tôi cắm đầu chạy.
Tiếng bước chân phía sau ùa tới như thủy triều.
Họ không hét lên, cũng không chạy nước rút.
Chỉ là từ khắp bốn phương tám hướng bám theo tôi.
Cảnh sát giao thông ở ngã tư đặt gậy chỉ huy xuống, bước về phía tôi.
Ông chủ cửa hàng tiện lợi vứt lại máy tính tiền, đẩy cửa bước ra.
Một chiếc xe buýt dừng lại giữa đường.
Cửa xe mở ra.
Hành khách đầy xe nhìn qua cửa kính, đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Loa trên xe vang lên:
“Lâm Vãn, mời ngẩng đầu ngắm trăng.”
Tôi quay người chui vào con hẻm bên cạnh.
Một chiếc taxi đột ngột chắn ngang đầu hẻm, chặn đường lui.
Tài xế hạ cửa sổ, mỉm cười chỉ tay lên nóc xe.
“Cô gái, lên xe đi.”
“Tôi đưa cô đến một nơi ngắm trăng tuyệt đẹp.”
Tôi chộp lấy thùng rác ném vào cửa kính, nhân lúc hắn né tránh liền nhảy qua bức tường thấp.
Sau bức tường là một khu dân cư cũ kỹ.
Nhà nhà đều sáng đèn.
Cửa sổ lần lượt mở ra.
Từng cái đầu, từng cái đầu thò ra ngoài.
“Cô bé, đừng chạy nữa.”
“Trăng sắp lặn rồi.”
“Nhìn một cái là xong chuyện thôi.”
Tôi bịt tai lại tiếp tục chạy.
Phía trước đột nhiên sáng rực ánh trắng.
Trên màn hình quảng cáo LED cuối ngõ, treo lơ lửng một vầng trăng tròn khổng lồ.
Tôi nhắm nghiền mắt.
Tầm nhìn vẫn quét qua một chút ánh trắng.
Hình ảnh trên màn hình quảng cáo lập tức thay đổi.
【Mục tiêu đã khóa.】
【Mời Lâm Vãn ngẩng đầu.】
Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần.
Tôi mở mắt ra, phát hiện cả hai đầu đều đã bị chặn kín.
Người đàn ông ở hàng đầu tiên chỉ lên bầu trời.
“Đẹp lắm đấy.”
“Ai cũng xem rồi, chỉ còn thiếu mình cậu thôi.”
Họ chậm rãi áp sát.
Tôi đạp văng cánh cửa sắt khép hờ bên cạnh, xông vào nhà xe của một tòa chung cư.
Bên trong không có đèn.
Trên sàn đọng một lớp nước bẩn.
Tôi bước vào, tiếng nước lập tức làm lộ vị trí.
Người bên ngoài lại không lập tức đuổi vào.
Họ tản ra.
Cửa trước, cửa sau, lối cầu thang, đâu đâu cũng là tiếng bước chân.
Cả tòa nhà đang bị bao vây.
Tôi ngồi xổm sau một chiếc xe điện bỏ hoang, vùi mặt vào đầu gối.
Trên đỉnh đầu liên tục vang lên tiếng mở cửa sổ.
“Cô gái, ra đây đi.”
“Đừng sợ.”
“Ngắm trăng xong, mọi người đều là người một nhà.”
Tôi bịt ch/ặt tai.
Nhưng tại sao họ không gi*t tôi ngay?
Tại sao nhất định phải ép tôi ngẩng đầu?
Trong vũng nước đọng đột nhiên xuất hiện thêm một bóng người.
Có người đã đi đến trước mặt tôi.
Tôi suýt chút nữa theo bản năng mà ngẩng đầu lên.
Không!
Tôi siết ch/ặt cổ mình, chỉ dán mắt vào mặt nước.
Trong hình phản chiếu, người đó không hề đưa tay bắt tôi.
Hắn chỉ cúi người xuống, chậm rãi đưa mặt sát lại gần.
Đôi mắt trắng bệch phản chiếu trong làn nước.
Cảnh tượng này trùng khớp với ký ức của kiếp thứ hai trước khi tôi ch*t.
Đêm đó, khi anh shipper gõ cửa, tôi đã mở mắt thần điện tử.
Hắn trong màn hình nhìn chằm chằm vào ống kính.
Trong đồng tử của hắn, cũng phản chiếu hai vầng trăng tròn trắng bệch.
Sau đó tôi trốn vào tủ quần áo.
Sau khi người đó tìm thấy tôi, hắn không hề kéo tôi ra cửa sổ.
Hắn chỉ banh mắt tôi ra.
Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy, chưa bao giờ là mặt trăng trên bầu trời.