Thẩm Thương Ngô hoàn toàn đổ gục xuống đất.

Cậu ta cuối cùng cũng nhận ra, đặc quyền mà mình từng tự hào đã bị chính tay mình đ/ập nát vụn.

Sau vở kịch đó, nhà họ Thẩm hoàn toàn tan rã.

Trần Lan Trạch khóa tất cả thẻ của Thẩm Thương Ngô và đuổi cậu ta ra khỏi nhà.

Vốn đã quen với cuộc sống xa hoa, Thẩm Thương Ngô hoàn toàn không thể tự lập trong xã hội.

Chỉ vài tháng sau, nghe tin cậu ta bị tạm giam vì tham gia c/ờ b/ạc ngầm và n/ợ nặng lãi.

Nhưng chuyện đó đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Sự báo ứng của nhà họ Thẩm còn khủng khiếp hơn thế.

Trạng thái tinh thần của Thẩm Nhạc Uyên ngày càng tệ.

Ông thường ngồi một mình trong căn phòng sưu tầm đã bị đ/ập thông kia, lẩm bẩm với chiếc đồng hồ quả quýt cũ kỹ.

Ông ảo tưởng rằng một ngày nào đó, tôi sẽ lại đẩy cánh cửa đó ra và gọi ông một tiếng bố.

Công ty của Trần Lan Trạch vì bà không còn tâm trí quản lý nên chuỗi vốn đ/ứt g/ãy, cuối cùng tuyên bố phá sản.

Bà bạc tóc chỉ sau một đêm, chuyển vào một căn phòng thuê chật hẹp.

Còn Thẩm Thanh Y.

Cô từ bỏ công việc lương cao, tìm một chân làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi gần nhà họ Cố.

Cô không dám lại gần tôi.

Chỉ dám mỗi sáng sớm, đứng bên kia đường, nhìn tôi đeo cặp sách bước ra khỏi sân.

Có lần, tôi vào cửa hàng tiện lợi m/ua văn phòng phẩm, cô đứng sau quầy thu ngân.

Cô r/un r/ẩy đưa tiền thừa cho tôi, mắt đỏ hoe.

“Cảnh Hành...”

Cô gần như c/ầu x/in khi thốt ra cái tên đó.

Tôi nhận tiền thừa, bình thản nhìn cô.

“Cảm ơn, nhưng tôi tên là Cố Vân Đình.”

Tôi quay người bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, không một chút do dự.

Thời gian trôi rất nhanh.

Chớp mắt đã đến lập đông.

Hôm nay là sinh nhật mười ba tuổi của tôi.

Đây là sinh nhật đầu tiên tôi đón ở nhà họ Cố, cũng là sinh nhật đúng nghĩa đầu tiên của tôi.

Lâm Tố Y giăng đèn màu ngoài sân.

Cố Tu Năng tự tay làm một chiếc bánh kem sô-cô-la khổng lồ.

“Vân Đình, mau lại ước đi con.”

Lâm Tố Y đội mũ sinh nhật cho tôi, dịu dàng vỗ vai tôi.

Tôi nhắm mắt lại.

Chắp hai tay.

Gió đêm thổi qua con phố bên ngoài bức tường sân.

Trong bóng tối đối diện con phố, đứng ba con người tiều tụy.

Trần Lan Trạch, Thẩm Nhạc Uyên và Thẩm Thanh Y.

Họ đứng trong gió lạnh, nhìn khung cảnh ấm áp trong sân, nước mắt lặng lẽ rơi.

Họ từng có tất cả những điều này.

Nhưng họ đã tự tay đẩy tình yêu đó lên bàn mổ hết lần này đến lần khác, cho đến khi xóa sổ hoàn toàn.

Giờ đây, họ chỉ có thể như những con chuột trốn dưới cống, tham lam nhìn ngắm hạnh phúc của người khác.

Tôi mở mắt, thổi tắt nến trong một hơi.

“Con ước gì thế?”

Cố Tu Năng cười c/ắt bánh kem.

Tôi nhận lấy miếng bánh đầu tiên, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong dứt khoát.

“Con ước.”

“Gia đình ba người chúng ta, mãi mãi không bao giờ chia lìa.”

Thẩm Nhạc Uyên ngoài tường nghe thấy câu này, cuối cùng không chịu nổi nữa, đổ gục xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo.

Nhưng chẳng có ai đỡ ông ta dậy cả.

Bởi vì câu chuyện thuộc về Thẩm Cảnh Hành đã kết thúc hoàn toàn.

Bây giờ, là cuộc đời của Cố Vân Đình.

(Kết thúc)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm