Trình Hoài Cẩn cười đáp một tiếng, nhẹ nhàng vác chiếc thùng giấy lên.
Họ là Trình Hoài Cẩn và Lâm Thái Vi.
Chủ của một siêu thị nhỏ trong khu dân cư gần đó.
Tháng nào họ cũng đến trại trẻ mồ côi làm tình nguyện viên, không bao giờ bỏ sót.
Tôi đang giặt quần áo ở sân sau.
Vì giặt quá mạnh tay, nước xà phòng b/ắn cả lên chóp mũi.
Lâm Thái Vi vừa hay cầm chổi đi ngang qua.
Thấy tôi, cô ấy sững người một chút.
“Ơ? Cháu là cậu nhóc mới đến à?”
Cô ấy bước tới, lấy trong túi ra một gói khăn giấy.
Rút một tờ, nhẹ nhàng lau sạch bọt xà phòng trên chóp mũi tôi.
Động tác của cô ấy rất nhẹ.
Nhẹ đến mức khiến tôi có chút ngẩn ngơ.
“Nước lạnh thế này, sao cháu lại tự giặt chiếc áo khoác to thế kia?”
Lâm Thái Vi nhíu mày.
Cô ấy dựa chiếc chổi vào tường, xắn tay áo lên định giúp tôi.
“Không cần đâu ạ, dì ơi.”
Tôi lùi lại một bước.
“Cháu tự làm được ạ.”
Tôi đã quen với việc từ chối lòng tốt của người khác.
Bởi vì lần cuối cùng chấp nhận lòng tốt của người khác, thứ nhận lại là sự thất vọng sâu sắc hơn.
Tay Lâm Thái Vi khựng lại giữa không trung.
Cô ấy nhìn ánh mắt cảnh giác của tôi, đáy mắt thoáng qua một tia xót xa.
“Được, vậy dì không tranh việc của cháu nữa.”
“Nhưng giặt xong nhớ ngâm tay vào nước ấm nhé, không là mùa đông dễ bị cước đấy.”
Cô ấy không ép buộc.
Mà lấy trong túi ra một quả táo đỏ au, đặt lên bệ giặt bên cạnh tôi.
“Đây là táo tiệm dì b/án đấy, ngọt lắm.”
“Giặt xong ăn một quả nhé, được không?”
Cô ấy chớp chớp mắt với tôi rồi quay người đi quét sân.
Tôi nhìn quả táo đỏ tươi đó.
Những giọt nước trên vỏ quả phản chiếu ánh mặt trời.
Đây là món đồ ăn thêm duy nhất tôi nhận được trong suốt năm ngày qua, ngoài những bát canh thanh đạm ở trại trẻ.
Buổi chiều.
Tôi tìm một góc không người, bật điện thoại lên.
Màn hình lập tức hiện lên hàng chục tin nhắn.
Đa số là rác từ các nhóm chat WeChat.
Chỉ có một tin nhắn là do Phó Viễn Sơn gửi tới.
Đó là một đoạn video mười giây.
Trong video, Phó Gia Mộc mặc bộ vest nhỏ bảnh bao, đang ngồi trên chú ngựa gỗ của vòng quay ngựa gỗ trong công viên giải trí.
Ống kính của Phó Viễn Sơn luôn dõi theo thằng bé.
Tiếng cười vui vẻ của Phó Viễn Sơn vang lên trong nền: “Gia Mộc nhìn vào ống kính đi! Nhìn về phía bố này!”
Sau khi video kết thúc, theo sau là một đoạn ghi âm dài.
Tôi nhấn mở.
Giọng của Phó Viễn Sơn vang lên.
“Cảnh Minh à, bố đưa em đi công viên giải trí rồi.
Ở đây nắng to lắm, xếp hàng cũng mệt ch*t đi được.
Con ở nhà ông nội có quen không?
Mẹ con cũng thật là, lại đi công tác đột xuất rồi vứt con cho ông già.
Con ở bên đó thì hiểu chuyện chút, đừng làm ông nội gi/ận.
Đợi vài hôm nữa bố rảnh, bố m/ua cho con bộ quần áo giống em rồi gửi qua nhé.”
Tôi lặng lẽ nghe xong.
Không trả lời.
Ông ấy thậm chí còn không nghĩ đến việc gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
Ông ấy tưởng tôi đang ở nhà ông nội.
Bùi Vân Khanh tưởng tôi đang ở cái nhà nghỉ tồi tàn mà Lâm Tùng Phong sắp xếp.
Lâm Tùng Phong tưởng tôi đang cầm năm mươi tệ, gặm màn thầu trong nhà nghỉ.
Ai trong số họ cũng sống trong những lời nói dối và sự đối phó do chính mình dệt nên.
Không một ai phát hiện ra.
Tôi đã không còn nằm trong kịch bản của họ nữa.
Tôi nhấn giữ đoạn ghi âm đó.
Chọn xóa.
Sau đó lau quả táo vào áo.
Cắn một miếng thật mạnh.
Thật sự rất ngọt.
Cuộc sống ở trại trẻ mồ côi trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.
Chớp mắt đã là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ.
Trong mùa hè ngắn ngủi này.
Trình Hoài Cẩn và Lâm Thái Vi đến đây ngày càng thường xuyên hơn.
Họ không còn chỉ mang nhu yếu phẩm đến rồi đi nữa.
Lâm Thái Vi sẽ ngồi trên chiếc ghế dài trong sân, dạy tôi đan một loại nút thắt bình an rất phức tạp.
Trình Hoài Cẩn sẽ tranh lấy củ khoai tây trong tay tôi khi tôi đang giúp việc trong bếp và nói: “Trẻ con cầm d/ao nguy hiểm lắm, cứ để chú làm cho.”
Ánh mắt họ nhìn tôi ngày càng sáng rực.
Ánh mắt đó tôi không hề xa lạ.
Kiếp trước, trong trung tâm thương mại, khi cha mẹ nhà người ta nhìn đứa con đạt điểm mười của mình, chính là ánh mắt này.
“Cảnh Minh.”
Chiều hôm đó.
Viện trưởng Hứa gọi tôi vào văn phòng.
Trình Hoài Cẩn và Lâm Thái Vi cũng đang ngồi ở đó.
Thấy tôi bước vào, Lâm Thái Vi vô thức ngồi thẳng người, hai tay đan ch/ặt vào nhau đầy căng thẳng.
Trình Hoài Cẩn thì đẩy gọng kính, nở một nụ cười ôn hòa với tôi.
“Cảnh Minh, lại đây ngồi đi con.”
Viện trưởng Hứa vẫy tay gọi tôi lại gần, nắm lấy tay tôi.
“Chú Trình và dì Lâm muốn nhận nuôi con.”
Giọng Viện trưởng Hứa có chút xúc động, nhưng lại thoáng chút lo lắng.
“Dù điều kiện của họ không phải là giàu sang phú quý gì, nhưng họ là người rất tốt.
Hơn nữa, họ thật sự rất yêu quý con.
Cảnh Minh, con có đồng ý không?”