Mảnh xươ/ng vỡ rạ/ch nát mặt bà ta, m/áu tươi chảy đầm đìa.
“A--!”
Trương thần bà hét thảm một tiếng, phun mạnh một ngụm m/áu đen, cả người đổ ập ra phía sau.
“Phản phệ! Đây là nhân quả phản phệ!”
Bà ta nằm trên đất, toàn thân co gi/ật, trong mắt tràn đầy vẻ k/inh h/oàng.
“Nhà họ Thẩm... nhà họ Thẩm có cao nhân!”
“Chạy mau! Cố tổng chạy mau!”
Cố Lăng Sương hoàn toàn hoảng lo/ạn.
Cô ta còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đèn trong thư phòng đột nhiên nhấp nháy đi/ên cuồ/ng.
Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, thậm chí còn lạnh hơn cả khi bật điều hòa ở mức thấp nhất.
“Cắc.”
Cửa kính sát đất của thư phòng vỡ tan không báo trước.
Một luồng âm phong cuốn theo mùi m/áu tanh nồng nặc ùa vào.
“Ai?!”
Cố Lăng Sương kinh hãi lùi lại, đụng đổ giá rư/ợu phía sau.
Rư/ợu vang đắt tiền vỡ tan tành trên sàn, trông như những vũng m/áu chướng mắt.
Trong bóng tối, hàng chục bóng q/uỷ b/án trong suốt chậm rãi hiện lên.
Đây chính là những á/c linh bị Thiên Cơ lôi ra khỏi ngọc thi hài lúc trước, giờ đây vì mất đi sự áp chế của chủ nhân nên đã men theo sợi dây nhân quả mà phản phệ trở lại.
Mục tiêu ban đầu của chúng là nhà họ Thẩm, nhưng giờ đây, chúng nhắm thẳng vào kẻ chủ mưu là Cố Lăng Sương.
“Cố Lăng Sương...”
“Trả mạng lại cho ta...”
Đám á/c linh phát ra tiếng gào thét thê lương, nhe nanh múa vuốt lao về phía Cố Lăng Sương.
“Cút đi! Tất cả cút đi cho ta!”
Cố Lăng Sương gào thét trong sự sụp đổ, tiện tay vớ lấy cái gạt tàn trên bàn ném về phía bóng q/uỷ.
Nhưng đò/n tấn công vật lý hoàn toàn vô dụng với những thứ này.
Một con á/c linh xuyên qua cơ thể cô ta, rút đi một mảng lớn dương khí.
Cố Lăng Sương cứng đờ người, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, m/áu đen bắt đầu rỉ ra từ khoang mũi.
Đây chính là dấu hiệu trước khi bị vạn q/uỷ phệ h/ồn mà nhà họ Thẩm đã trải qua.
Cô ta nằm liệt trên đất, bò lổm ngổm tìm cách thoát ra ngoài.
Nhưng cánh cửa đã bị phong tỏa ch/ặt chẽ, không thể mở nổi.
Trong tuyệt vọng, Cố Lăng Sương móc điện thoại ra, đi/ên cuồ/ng bấm một số.
Đó là quân bài cuối cùng của cô ta.
Phó hội trưởng Hiệp hội Huyền môn kinh thành, Thanh Vân sư thái.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới được bắt máy.
“Cố tổng, muộn thế này rồi có chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói già nua và uy nghiêm.
“Thanh Vân sư thái! C/ứu mạng! C/ứu mạng với!”
Cố Lăng Sương hét vào điện thoại, giọng nói biến dạng vì quá sợ hãi.
“Nhà tôi có q/uỷ! Rất nhiều q/uỷ!”
“C/ầu x/in bà hãy đến c/ứu tôi! Tôi cho bà một trăm triệu! Không, một tỷ!”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Cố tổng đừng hoảng, bần ni tình cờ đang có việc gần đây.”
“Mười phút nữa sẽ tới.”
Cúp điện thoại, Cố Lăng Sương như vớ được cọc c/ứu mạng.
Cô ta co rúm trong góc, dùng đệm sofa che chắn ch/ặt chẽ, vừa nôn ra m/áu vừa đi/ên cuồ/ng cầu nguyện Thanh Vân sư thái mau đến.
Mười phút đối với cô ta dài đằng đẵng như một thế kỷ.
Cuối cùng, cánh cửa thư phòng đóng ch/ặt cũng bị đạp văng từ bên ngoài.
Một bà lão mặc đạo bào màu xanh, phong thái tiên phong đạo cốt sải bước đi vào.
Bà ta cầm một cây phất trần tỏa ra ánh kim nhạt, gương mặt nghiêm nghị.
Chính là Phó hội trưởng Hiệp hội Huyền môn kinh thành, Thanh Vân sư thái.
“Nghiệt chướng, dám làm lo/ạn ở dương gian!”
Thanh Vân sư thái hừ lạnh, phất trần trong tay vung mạnh.
Một luồng kim quang quét qua, vài con á/c linh đến gần Cố Lăng Sương lập tức bị đá/nh tan.
Những con khác thấy vậy, e dè lùi vào góc tường, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.
Cố Lăng Sương bò lổm ngổm đến dưới chân Thanh Vân sư thái, ôm ch/ặt lấy đùi bà ta, khóc lóc thảm thiết.
“Sư thái! Bà cuối cùng cũng đến rồi!”
“Mau! Mau diệt sạch đám đồ bẩn thỉu này đi!”
Thanh Vân sư thái nhíu mày, gh/ê t/ởm rút chân ra.
Bà ta nhìn quanh, lông mày càng nhíu ch/ặt hơn.
“Cố tổng, cô rốt cuộc đã đắc tội với thứ gì vậy?”
“Cái đống nhân quả nghiệt n/ợ đầy nhà này, ngay cả bần ni cũng thấy khó giải quyết.”
Cố Lăng Sương nào dám nói thật, cô ta bịa đặt lung tung.
“Tôi cũng không biết nữa! Chắc chắn là nhà họ Thẩm!”
“Đúng! Là vị thiếu gia thật từ đạo quán về của nhà họ Thẩm! Hắn dùng tà thuật hại tôi!”
“Sư thái, bà nhất định phải giúp tôi trừ khử hắn!”
Thanh Vân sư thái nghe vậy, sắc mặt hơi biến đổi.
“Thiếu gia thật nhà họ Thẩm? Một đứa trẻ ranh mà có bản lĩnh này sao?”
Bà ta lấy từ trong ngựk ra một chiếc la bàn tử kim, chuẩn bị suy diễn nhân quả.
Đúng lúc này.
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên giữa thư phòng.
“Thanh Vân, gan cô cũng lớn thật đấy.”
“Ngay cả nhân quả của ta mà cô cũng dám suy diễn sao?”
Giọng nói không lớn nhưng mang theo một luồng uy áp không thể chối từ.
Thanh Vân sư thái chấn động toàn thân, chiếc la bàn trong tay “bộp” một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Bà ta kinh hãi ngẩng đầu lên, nhìn về hướng giọng nói phát ra.