Cậu ta nói giờ ngày nào cũng nhắn tin cho cô ấy, nhưng cô ấy chẳng trả lời lấy một câu.

Tôi tựa vào lưng ghế, nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc lâu.

“Hạ Minh Dã.”

“Ừ.”

“Giờ cô ấy không trả lời tin nhắn cậu ta, không phải vì cô ấy không còn quan tâm cậu ta nữa. Mà vì cô ấy cảm thấy tìm tôi về trước quan trọng hơn.”

“Sao cậu biết?”

“Vì cô ấy luôn phân biệt được cái gì là chính, cái gì là phụ. Cuộc sống thì muốn sống cùng tôi, nhưng trong lòng thì vẫn đặt cậu ta. Cô ấy không trả lời tin nhắn cậu ta không phải là đã buông bỏ, mà là tạm thời gác lại thôi. Đợi cô ấy dỗ dành tôi về rồi, mọi thứ lại đâu vào đấy.”

“Cậu nghĩ về cô ấy tệ quá rồi đấy.”

“Không phải tôi nghĩ tệ. Mà là kinh nghiệm xươ/ng m/áu suốt ba năm qua.”

Cúp máy, tôi đưa tài khoản phụ đó vào danh sách đen.

Chữ ký WeChat đổi thành: Vui lòng không làm phiền.

“Anh Tiêu, có người ở dưới lầu tìm anh.”

Khi nhân viên quản lý căn hộ gọi điện thoại nội bộ đến, tôi đang chuẩn bị tài liệu cho buổi báo cáo ngày mai.

“Ai?”

“Một người phụ nữ Trung Quốc, nói là bạn anh. Dáng cao, đeo khăn quàng cổ.”

Bàn tay cầm bút của tôi khựng lại.

“Ông bảo cô ấy đi đi.”

“Cô ấy nói cô ấy đợi anh, không vội.”

Tôi cúp máy, đi đến bên cửa sổ nhìn xuống.

Dưới ánh đèn đường có một người đang đứng.

Áo khoác tối màu, khăn quàng quấn rất ch/ặt, tay xách một chiếc túi.

Đứng thẳng tắp, không hề cử động.

Yến Thanh Thương.

Cô ấy thực sự đã m/ua vé máy bay bay đến đây.

Điện thoại rung lên, là mẹ tôi.

“A Trạc, Thanh Thương đến tìm con rồi phải không?”

“Là mẹ cho cô ấy địa chỉ à?”

“Nó đứng dưới lầu nhà mẹ suốt nửa đêm, mẹ không nói nó không chịu đi.”

“Mẹ, sao mẹ có thể......”

“A Trạc, mẹ không phải giúp nó. Mẹ sợ nó thực sự bị rét có mệnh hệ gì, đến lúc đó lại ăn vạ nhà mình.”

“Cô ấy sẽ không đâu.”

“Nó lặn lội tìm con trong đêm, dù là thật lòng hay giả ý, người này cũng đã nghiêm túc rồi. Con có gặp hay không là việc của con, nhưng con phải biết nó đã đến.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Con biết rồi.”

Cúp điện thoại, người dưới lầu vẫn còn đó.

Mười lăm phút trôi qua, cô ấy đổi tay xách túi, xoa xoa đôi bàn tay, hà hơi vào lòng bàn tay.

Không gọi điện, không bấm chuông, không la hét.

Chỉ đứng đó, lặng lẽ đợi.

Đặc biệt giống cô ấy.

Luôn luôn ôn hòa. Luôn luôn không bao giờ ép buộc bạn.

Nhưng cũng luôn không bao giờ khiến bạn thực sự yên tâm.

Tôi mặc áo khoác rồi xuống lầu.

Khi tôi đẩy cửa ra, cô ấy ngẩng đầu lên.

Mùa đông Bắc Âu rất lạnh, tai cô ấy đã đỏ ửng vì lạnh.

“Cô đến bằng cách nào?”

“Máy bay.”

“Mấy tiếng?”

“Mười ba tiếng.”

Cô ấy đưa túi đồ ra.

“Mang cho anh chút đồ. Mẹ anh bảo tôi mang, nói anh từ nhỏ đã thích ăn món bánh mè đó.”

Tôi không nhận.

“Yến Thanh Thương, tôi đã nói là đừng đến tìm tôi.”

“Tôi biết.”

“Vậy cô đến đây làm gì?”

“Đến thăm anh.”

“Thăm xong rồi thì cô về đi.”

Cô ấy đặt túi xuống đất, đứng thẳng nhìn tôi.

“A Trạc, anh g/ầy đi rồi.”

“Không liên quan đến cô.”

“Anh mặc ít thế này, có lạnh không?”

“Không liên quan đến cô.”

“Công việc của anh vẫn thuận lợi chứ?”

“Yến Thanh Thương.”

Tôi gọi đầy đủ tên cô ấy, vai cô ấy hơi co lại.

“Cô đến đây đứng cũng không thay đổi được gì đâu. Tôi đi rồi là đã đi rồi, cô tìm được tôi cũng vô ích thôi.”

“Tôi không phải đến để bắt anh quay về.”

“Vậy cô đến làm gì?”

“Tôi đến để nói cho anh vài chuyện.”

Giọng cô ấy hơi run, không biết là vì lạnh hay vì lý do nào khác.

“Thứ nhất, hộp nhạc tôi đã trả lại cho Trình Tuần rồi. Không phải đẩy trả để cậu ta lấy về, mà là tôi đích thân mang đến tận cửa nhà cậu ta, đặt xuống rồi bỏ đi.”

“Thứ hai, ví tiền cũ tôi vứt rồi. Ảnh trong đó cũng vứt rồi.”

“Thứ ba, tường treo ảnh tôi dỡ rồi. Cả bức tường sơn lại một lớp sơn mới, không giữ lại gì cả.”

Cô ấy nói từng điều một, như đang đọc một bản danh sách.

“Thứ tư, ông chủ quán mì hỏi tôi cậu thanh niên đó đi đâu rồi, tôi bảo cậu ấy đi rồi là vì tôi không đủ tốt.”

“Thứ năm......”

Giọng cô ấy cuối cùng cũng đ/ứt quãng.

Ngừng lại hai giây.

“Thứ năm, tôi đã xin nghỉ phép dài hạn, và từ chức rồi.”

“Cô từ chức rồi?”

“Ừ.”

“Cô đi/ên rồi à?”

“Anh nói tôi sẽ không bao giờ từ bỏ bất cứ thứ gì vì anh. Anh nói tôi sẽ không xin điều chuyển vì Trình Tuần ở đó.”

Cô ấy nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt.

“Cậu ấy không còn ở đó nữa, công việc cũng không còn nữa. Tôi chẳng còn gì cả. Tôi đến đây không phải để anh mủi lòng, mà là để anh biết, sau khi anh đi rồi tôi mới hiểu ra một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Bát mì đó không còn ngon nữa.”

Gió bắc lùa vào cổ áo, tôi rùng mình một cái.

Cô ấy đưa tay định giúp tôi kéo cổ áo khoác, tôi lùi lại một bước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
5 U Minh Chương 27
10 Dây Leo Chương 17
11 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm