Tôi không trả lời tin nhắn đó.
Tôi quàng chiếc khăn lên.
Rất ấm.
Khi bước vào căn hộ, tôi nhìn thấy chiếc hộp đồng hồ trên bậu cửa sổ, không biết từ lúc nào đã được tôi lấy ra khỏi tủ quần áo.
Có lẽ là tối qua.
Có lẽ đến chính tôi cũng không để ý.
Tôi mở hộp đồng hồ ra, thời gian trên mặt đồng hồ dừng lại ở tám giờ mười lăm phút vào ngày sinh nhật cô ấy ba năm trước.
Cô ấy đã từng tháo ra.
Cô ấy đã nhìn thấy dòng chữ khắc.
Cô ấy chỉ là không đeo mà thôi.
Tôi đặt chiếc đồng hồ lên bậu cửa sổ, để ánh trăng Bắc Âu chiếu rọi lên nó.
Có lẽ một ngày nào đó cô ấy sẽ đeo nó.
Có lẽ sẽ không.
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Quan trọng là, lần này, cô ấy bay mười ba tiếng đồng hồ không phải để đưa tôi trở về.
Mà là để đứng ở nơi tôi có thể nhìn thấy, để tôi biết rằng cô ấy đã đến.
Điện thoại sáng lên lần cuối.
Là cô ấy.
“A Trạc, ngủ ngon. Ngày mai gặp.”
Tôi tắt đèn, úp điện thoại bên cạnh gối.
Đêm Bắc Âu rất dài, gió khẽ rít ngoài cửa sổ.
Ngày mai gặp.
Không phải lần tới, không phải hôm khác, không phải đợi khi nào rảnh.
Mà là ngày mai gặp.
Tôi nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên một chút, một đường cong rất nhỏ.
Lần này tôi không trả lời cô ấy.
Nhưng tôi cũng không đưa cô ấy vào danh sách đen nữa.
(Toàn văn hoàn)