Cô ta theo bản năng bước tới một bước, đưa tay định kéo Cố Thần.
“Cố Thần... con không sao chứ? Tốt quá rồi, mẹ...”
“Cút ngay!”
Cố Thần đột ngột trốn ra sau lưng tôi, dùng ánh mắt đầy sợ hãi và gh/ê t/ởm nhìn Lục Tịch.
“Bà không phải mẹ tôi!”
“Bà là kẻ gi*t người! Bà ngay cả năm mươi vạn cũng không chịu bỏ ra, bà muốn trơ mắt nhìn tôi đi ch*t!”
Tuy lúc đó vì bị sốt nên thằng bé được để lại khách sạn, nhưng sau khi cảnh sát tìm thấy nó, họ đã kể lại nội dung cuộc gọi tống tiền một cách chân thực.
Nó biết rõ mồn một rằng người mẹ ruột của mình đã dùng một chiếc máy tính bỏ túi để thản nhiên tuyên án t//ử h/ình cho nó như thế nào.
Tay Lục Tịch cứng đờ giữa không trung, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Lâm Sóc vốn đang nằm liệt trên sàn như một đống bùn nhão, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Thần bình an vô sự, trong mắt cậu ta bùng lên tia sáng xanh đầy đ/ộc địa.
“Tại sao chứ...”
Cậu ta gào lên như một kẻ đi/ên.
“Dựa vào cái gì mà kẻ ch*t lại là Lâm Dịch của tao! Dựa vào cái gì mà thằng nhóc hoang nhà mày vẫn có thể sống sót trở về!”
Cậu ta đột ngột bật dậy từ dưới đất, nanh vuốt chĩa về phía Cố Thần mà lao tới.
“Mày đi ch*t đi! Mày trả mạng lại cho Lâm Dịch cho tao!”
“Thành thật chút đi!”
Hai viên cảnh sát hình sự bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, đ/è ch/ặt Lâm Sóc xuống đất.
Tiếng “cạch” vang lên, chiếc c/òng tay lạnh lẽo trực tiếp khóa ch/ặt đôi tay cậu ta.
“Ở đồn cảnh sát mà còn dám gây rối, tao thấy mày chán sống rồi!”
Lâm Sóc bị đ/è ch/ặt xuống đất, nửa gương mặt áp vào nền gạch lạnh lẽo vẫn đi/ên cuồ/ng ch/ửi bới.
“Cố Thần! Thằng sao chổi mày! Chính mày đã hại ch*t Lâm Dịch!”
Đội trưởng cảnh sát lạnh lùng nhìn cậu ta.
“Lâm Sóc, mày hãy làm rõ tình hình đi.”
“Dựa theo lời khai của Cố Thần và điều tra của cảnh sát, chính con trai mày, Lâm Dịch, vì lòng hư vinh mà gây họa.”
“Nó không những cưỡng ép cư/ớp mất suất đi du lịch của Cố Thần, mà còn tr/ộm cả ba lô và giấy tờ của Cố Thần, mưu đồ trà trộn vào đoàn du lịch cao cấp để kết giao với con nhà giàu.”
“Nếu không phải vì nó tham hư vinh, sao có thể lọt vào tầm ngắm của bọn b/ắt c/óc?”
“Tất cả những điều này, đều là tự nó chuốc lấy!”
Lời nói của người đội trưởng như cái t/át giáng mạnh vào mặt Lâm Sóc và Lục Tịch.
Lục Tịch không thể tin nổi nhìn Lâm Sóc dưới đất.
“Là anh dạy nó đi cư/ớp đồ của người khác sao?!”
Lâm Sóc chột dạ tránh ánh mắt cô ta, vẫn cố chấp cãi chày cãi cối.
“Tôi không có... là Lâm Dịch nói muốn đi mở mang tầm mắt...”
Tôi ôm Cố Thần, nhìn xuống cặp đôi đang lộ rõ bộ mặt x/ấu xí này.
“Lục Tịch, cái gen ưu tú mà các người tự hào, chính là dạy con trai tr/ộm cư/ớp l/ừa đ/ảo sao?”
“Dùng suất tôi m/ua cho Cố Thần để bồi dưỡng khí chất cao quý của các người, kết quả là đưa chính mình vào nhà x/ác.”
“Khoản đầu tư này, tôi thấy cô lỗ đến mức chẳng còn cái quần l/ót mà mặc rồi.”
Tôi không muốn tốn thêm lời với đám rác rưởi này nữa.
Tôi quay sang nhìn đội trưởng cảnh sát.
“Đội trưởng, tôi muốn hỏi, nếu người nhà biết rõ bọn b/ắt c/óc có thể gi*t con tin mà cố tình c/ắt đ/ứt liên lạc, từ chối trả tiền chuộc, dẫn đến cái ch*t của người khác.”
“Liệu có cấu thành tội không hành động hoặc gi*t người cố ý không?”
Đội trưởng liếc nhìn Lục Tịch, giọng điệu nghiêm túc.
“Điều này cần căn cứ vào đoạn ghi âm cuộc gọi cụ thể và bằng chứng hành vi lúc đó để định tội.”
Tôi mỉm cười, giơ chiếc điện thoại trong tay lên.
“Vừa hay, tôi có một bản ghi âm lúc xảy ra vụ án.”
“Trong đó ghi lại rõ ràng bà Lục Tịch đã ngăn cản tôi trả tiền chuộc thế nào, và ông Lâm Sóc đã dùng lý thuyết đầu tư để khuyên cô ta từ bỏ c/ứu người ra sao.”
Lục Tịch nghe thấy câu này, sắc mặt lập tức trắng bệch, cả người như rơi vào hầm băng.
“Cố Hoài, đừng có quá đáng!”
Giọng Lục Tịch biến đổi vì hoảng lo/ạn tột độ.
Cô ta định lao tới cư/ớp điện thoại của tôi nhưng bị cảnh sát ngăn lại.
“Anh dám giao bản ghi âm đó ra, tôi sẽ khiến anh không thể sống nổi ở Nam Thành!”
Tôi nhìn bộ dạng cậy mạnh của cô ta, chỉ thấy vô cùng thảm hại.
“Cô nên lo cho chính mình trước đi.”
Tôi không thèm đếm xỉa đến sự gào thét của cô ta, trực tiếp gửi bản sao ghi âm cho cảnh sát.
Sau đó, tôi dắt Cố Thần không ngoảnh đầu lại rời khỏi đồn cảnh sát.
Ngay tối hôm đó, đoạn ghi âm ấy không biết bị ai làm rò rỉ lên mạng.
Từ khóa “Phú bà m/áu lạnh từ chối trả 50 vạn tiền chuộc, khiến con riêng của tình nhân thế mạng” như mọc cánh, lập tức xông lên vị trí số một trên bảng tìm ki/ếm nóng của thành phố.
Trong bản ghi âm, lý thuyết “tỷ suất hoàn vốn” buồn nôn của Lục Tịch, cùng những lời lẽ trà xanh của Lâm Sóc, bị cư dân mạng bóc tách từng chữ một để phỉ nhổ.
“ĐM đây còn là người sao? Dùng máy tính để tính mạng con ruột à?”