“Lục ca! Không được do dự nữa!”
“Lục ca! Đàn bà mất rồi thì tìm đứa khác! Bạn đồng hành như Thanh Dương đây không dễ tìm đâu!”
Tôi không nhìn rõ biểu cảm của Lục Trầm.
Nhưng lại thấy một sợi dây nước từ tầng mười một b/ắn ra vun vút, đá/nh rơi hai con x/ác sống đang định leo lên đài quan sát, rồi không chút do dự quấn lấy eo Hứa Thanh Dương.
Hứa Thanh Dương được dây nước cuốn lấy, lơ lửng lướt qua phía trên bầy x/ác sống.
Hứa Thanh Dương được c/ứu.
Lục Trầm dường như còn muốn ngưng tụ thêm sợi dây nước thứ hai, nhưng đã không kịp nữa rồi, năng lượng của anh ta không chống đỡ nổi.
Có người khuyên anh ta:
“Lục ca, anh đừng cố quá, còn phải dẫn mọi người rút lui nữa.”
“Mọi người nhìn kìa! Đường Miên đứng dậy rồi!”
Trên đài quan sát, đã có x/ác sống bò lên được.
Nó vặn vẹo cái thân thể th/ối r/ữa, cái miệng đỏ lòm như chậu m/áu lao tới cắn x/é Đường Miên.
Đường Miên lùi lại từng bước, lùi đến tận mép đài cao.
Cô ấy r/un r/ẩy toàn thân, ngoái đầu nhìn về phía này.
Gió thổi rối tung mái tóc, cô ấy nhìn Lục Trầm trước, trong mắt có quá nhiều thứ mà tôi không thể đọc hiểu.
Sau đó ánh mắt cô ấy chuyển xuống, rơi trên người tôi.
Cô ấy mỉm cười với tôi.
Rồi nhắm mắt lại, không chút do dự ngã về phía sau.
“Đường Miên!”
Lục Trầm gầm lên một tiếng.
Cùng lúc anh ta lên tiếng, tôi đã nhảy xuống từ tầng mười.
Lòng bàn tay tia điện bùng n/ổ, ngay khoảnh khắc chạm đất, một luồng sấm sét chói mắt oanh tạc về phía trước, x/é toạc một con đường từ đống x/ác sống.
Bên tai là tiếng kinh hô rung trời và những tiếng thét x/é lòng, nhưng tôi đã nghe không rõ nữa.
Gió quá mạnh, như muốn thổi bay cả màng nhĩ.
Tôi nhìn chằm chằm về phía trước, hạ thấp trọng tâm, trượt gối lao tới, ngay giây trước khi Đường Miên va chạm với mặt đất, tôi đã đỡ trọn cô ấy vào lòng.
Tôi liếc nhanh trạng thái của cô ấy: người đã ngất đi, nhưng không có thương tích gì đáng ngại.
Bầy x/ác sống vừa bị n/ổ tung lại vây tới.
Tôi không dám dừng lại dù chỉ nửa giây, vác Đường Miên lên lưng, vài bước nhảy vọt đã leo lên nóc tòa nhà bên cạnh.
Đám x/ác sống sững lại một chút, rồi quay đầu ùa về phía tôi.
Tôi tranh thủ được chút hơi thở, đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn Lục Trầm vẫn đang nhìn chằm chằm chúng tôi.
Trên mặt anh ta cuối cùng cũng không còn vẻ thản nhiên, tự cho mình là đúng đó nữa.
Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, bám ch/ặt lấy lan can, những đường gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
“Cô… cô là người thức tỉnh?!”
Lục Trầm chất vấn:
“Là một người thức tỉnh hệ Lôi, những ngày qua cô cứ trốn trong khu an toàn tham sống sợ ch*t sao?!”
Tôi cười một tiếng:
“Chẳng phải là để dành cơ hội thể hiện cho anh sao?”
Anh ta muốn làm anh hùng, muốn tận hưởng cảm giác làm anh hùng, thì cứ để anh ta làm.
Cái danh xưng anh hùng đó, tôi cũng chẳng thèm.
Tôi chỉ muốn bảo vệ người mà tôi muốn bảo vệ.
Nhìn Lục Trầm, nụ cười trên mặt tôi thu lại từng chút một.
X/ác sống đã vây tới, tôi không lãng phí thời gian nữa, một tia sét mở đường, cõng Đường Miên biến mất nhanh chóng trong màn đêm đặc quánh.
Lục Trầm vẫn nhìn về hướng đó, rất lâu không lên tiếng.
Những lời bàn tán bên cạnh cứ chui vào tai anh ta.
“Dị năng hệ Lôi mạnh thế này, hơi giống người đứng đầu bảng xếp hạng dị năng kia nhỉ…”
“Sao có thể chứ, đó là một người phụ nữ mà.”
“Sao lại không thể? Anh đã thấy hệ Lôi nào mạnh hơn cô ấy chưa?”
“Ý anh là bạn thân của Đường Miên, chính là kẻ tà/n nh/ẫn đứng đầu bảng dị năng, mật danh ‘Tầm Miên’ đó sao? Đừng đùa nữa.”
“Tầm Miên… Tầm Miên!”
Mọi người trợn tròn mắt, nhìn nhau, đều nhìn thấy sự kinh hãi trên mặt đối phương.
Giữa không trung, những dòng bình luận chạy đi/ên cuồ/ng.
[Trời đất ơi! Chị đại này ngầu quá đi mất!!]
[Cái gì? Bạn thân của nữ phụ đỏng đảnh sao lại là người thức tỉnh?!]
[Mạnh một cách vô lý! Xem mà tim tôi đ/ập lo/ạn xạ!]
[Cô ấy mang nữ phụ đỏng đảnh đi rồi. Nữ phụ đỏng đảnh lại không ch*t.]
[Nữ cường! Tôi yêu nữ cường!]
[Cốt truyện này còn hấp dẫn gấp trăm lần tuyến ngôn tình của nguyên tác!]
Mật danh “Tầm Miên” thực ra là một sự hiểu lầm.
Năm thứ ba tận thế, tôi vừa đi vừa tìm Đường Miên, có tạm thời lập đội với vài người thức tỉnh.
Họ hỏi danh hiệu của tôi, tôi buột miệng nói “Tầm Miên” (Tìm Miên).
Ai ngờ cái tên này cứ thế lan truyền đi.
Chỉ là truyền sai thôi.
Tôi cõng Đường Miên dừng chân tại một thành phố hoang tàn gần nhất bên ngoài khu an toàn.
Nơi này đã sớm thất thủ, x/ác sống lững thững đi lại trên đường phố, nhà cửa đổ nát, hoang tàn khắp nơi.
Hai năm trước tôi từng ở đây hai tháng, tìm được một nơi trú ẩn khá kiên cố.
Đó là một kho báu cá nhân do một thương nhân xây dựng trước khi tận thế, kiên cố đến mức khó tin.
Tôi hành động dứt khoát, tránh được phần lớn x/ác sống, con nào thực sự không tránh được thì dùng dị năng giải quyết luôn.
Khi trời tờ mờ sáng, chúng tôi cuối cùng cũng vào được nơi trú ẩn đó.
May mắn là, kho báu cá nhân này nằm ở tầng hầm thứ hai của một căn biệt thự, đủ kín đáo, tôi rời đi hai năm rồi mà vẫn chưa có ai phát hiện ra nó.
Bên trong vẫn còn sót lại chút th/uốc và đồ hộp tôi tích trữ từ trước, đủ để tôi và Đường Miên cầm cự trong ba ngày.