Chúng tôi vừa hoàn thành một nhiệm vụ tiền thưởng cấp cao, đang trên đường về điểm tập kết thì bất ngờ nhìn thấy một người bị bao vây ở giữa bởi một đám x/ác sống cao cấp.
Người đó trông vô cùng chật vật, trông có vẻ như sắp không trụ nổi nữa.
Tôi và Đường Miên tiện tay c/ứu anh ta một mạng.
Đến gần nhìn lại, hóa ra là Lục Trầm.
Anh ta ngẩng đầu nhìn thấy Đường Miên, cả người cứng đờ tại chỗ, hồi lâu không dám tin vào mắt mình.
Suy cho cùng, Đường Miên của hiện tại đã khác xa với quá khứ, nói là l/ột x/ác hoàn toàn cũng không hề quá lời.
“Cậu… cậu sao lại…”
“Cậu thức tỉnh rồi sao?!”
Tôi thu ánh mắt từ bầy x/ác sống ở phía xa lại, đặt lên gương mặt Lục Trầm:
“Sao nào, vì cái khu an toàn của anh mà phải một mình chạy ra ngoài dẫn dụ x/ác sống à?”
Lục Trầm thở hổ/n h/ển:
“Không liên quan đến cô.”
“Tôi cũng chẳng định nhúng tay vào.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, “Những người chưa thức tỉnh trong khu an toàn của anh, ai nấy đều ngây thơ đến mức đ/áng s/ợ, lại còn yếu đuối vô cùng. Anh định bảo vệ họ đến bao giờ? Anh đã ra ngoài nhìn thử chưa? Những người không có dị năng ở bên ngoài kia, tuy không biết phóng điện phóng lửa, nhưng có gan dạ có trí tuệ, tùy tiện lôi một người ra cũng có thể đơn đ/ộc đối mặt với hai con x/ác sống bình thường.”
“Lục Trầm, làm anh hùng không phải làm như thế đâu.”
“Anh từng bảo vệ Đường Miên mấy năm, cũng từng c/ứu tôi một mạng. Giờ chúng tôi cũng đã c/ứu anh, coi như hòa nhau. Lời tôi nói chỉ đến đây thôi, anh tự liệu lấy.”
Lục Trầm nắm ch/ặt tay, không nói một lời.
Những điều tôi nói, chắc chắn trong lòng anh ta hiểu rất rõ.
Những người chưa thức tỉnh đó quá phụ thuộc vào anh ta.
Họ sẵn lòng cung cấp nhu yếu phẩm, sẵn lòng ủng hộ anh ta, nhưng đồng thời cũng không ngừng đòi hỏi sự bảo vệ, không lúc nào là không tạo áp lực lên anh ta.
Dẫn dắt một nhóm người như vậy, thật quá mệt mỏi.
Đường Miên đứng cạnh tôi từ đầu đến cuối, không hề lên tiếng.
Tôi nắm lấy tay cô ấy, xoay người định rời đi.
Lục Trầm gọi chúng tôi lại:
“Hai người… có nguyện ý ở lại giúp tôi không? Tôi sẽ cho hai người… đãi ngộ tốt nhất!”
Người trả lời anh ta là Đường Miên.
Cô ấy bình thản quay đầu lại:
“Không nguyện ý.”
Thứ mà chúng tôi và Lục Trầm tìm ki/ếm từ trước đến nay chưa bao giờ giống nhau.
Anh ta muốn vạn người kính ngưỡng.
Chúng tôi chỉ cầu mong bình an qua ngày.
-- Hết toàn văn --