“Con đã rời xa xã hội hiện đại năm năm, không bằng cấp, không kỹ năng, đến điện thoại cũng chẳng biết dùng.”
“Ngoài anh ra, ai còn muốn lấy con?”
Cha không hề phản bác.
Chỉ có mẹ khẽ quát:
“Tiểu Lục, nói năng đừng khó nghe như vậy.”
Không phải anh ta nói sai.
Chỉ là nghe thật khó lọt tai.
Tôi chống tay lên cạnh bàn đứng dậy.
“Con muốn về phòng nghỉ ngơi.”
Cha sầm mặt lại.
“Kính rư/ợu Tiểu Lục xong rồi hãy đi.”
“Con thật sự không chống đỡ nổi nữa rồi.”
“Chỉ một ly cuối cùng.”
Ông nhét ly rư/ợu vào tay tôi.
“Đừng làm mất hứng của mọi người.”
Tôi nhìn hình bóng phản chiếu trong ly.
Nếu Khương Tri Ý năm mười bốn tuổi ở đây, có lẽ đã sớm lật bàn rồi.
Nhưng cô ấy đã bị họ dạy cho ch*t đi rồi.
Còn tôi bây giờ, chỉ biết nghe lời.
Tôi giơ tay, uống cạn ly rư/ợu không còn một giọt.
Khi ly rư/ợu rơi xuống đất, tôi cũng quỵ xuống theo.
Cuối cùng mẹ cũng vươn tay đỡ tôi.
“Nữu Nữu, con sao vậy?”
Tôi gục đầu lên đầu gối bà, ôm lấy bà như cách tôi từng làm nũng khi còn nhỏ.
“Mẹ, con buồn ngủ quá.”
“Để con ngủ một lát nhé.”
Mẹ không ôm tôi.
Bà nhìn thoáng qua những vị khách dưới sân khấu, rồi vươn tay kéo tôi đứng dậy từ dưới đất.
“Đừng quỳ nữa, trông ra dáng gì chứ?”
Cha hạ thấp giọng:
“Dù con không muốn gả, cũng không thể dùng cách này để làm Tiểu Lục bẽ mặt.”
Lục Kiêu lạnh mặt.
“Chú, con thấy năm năm này vẫn chưa dạy dỗ nó đến nơi đến chốn.”
“Người thì không cãi lại nữa, nhưng trong xươ/ng tủy vẫn tùy hứng như cũ.”
Mẹ vội vàng cười làm lành.
“Nó mới về, nhất thời chưa thích nghi được.”
“Chuyện đính hôn, chúng ta về nhà rồi bàn tiếp.”
Cơn đ/au trong bụng đã lan đến tận lồng ngựk.
Cánh tay tôi gần như không còn chút sức lực nào, chỉ có thể dựa vào người mẹ.
“Mẹ, con muốn về phòng.”
“Không được.”
Bà từ chối mà không cần suy nghĩ.
“Khách khứa còn chưa đi, con là chủ nhà mà bỏ tiệc trước, ra dáng gì?”
“Con thật sự khó chịu lắm.”
Cha sa sầm mặt.
“Chú Trần đã nói rồi, gói đồ đó là bột năng.”
“Con dùng trò này dọa chúng ta một lần là đủ rồi, còn muốn diễn đến bao giờ nữa?”
Chú Trần cũng ở bên cạnh đảm bảo:
“Đạo cụ là do tôi sắp xếp, chỉ là bột năng bình thường, ăn vào không sao cả.”
“Người trẻ mà, đột nhiên biết mình bị lừa suốt năm năm, trong lòng có oán khí cũng là chuyện bình thường.”
“Nhưng Tổng giám đốc Khương và bà Khương làm vậy cũng là vì tốt cho con thôi.”
Nghe xong, mẹ hoàn toàn trút được nỗi lo.
Bà lau vết m/áu bên môi cho tôi, khẽ nhắc nhở:
“Được rồi, túi huyết tương giấu ở đâu, lát nữa nhớ giao ra đây.”
“Đừng để người ta lúc dọn dẹp lại không tìm thấy.”
Tôi không giải thích thêm nữa.
Tôi cúi đầu nhìn vệt m/áu trên chiếc váy trắng, khẽ nói:
“Váy bẩn rồi, con đi nhà vệ sinh giặt một chút.”
Mẹ lúc này mới buông tay.
“Đi nhanh về nhanh, đừng cố ý bắt mọi người đợi con.”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Tôi vịn tường, từng bước một đi về phía sân sau.
Quãng đường ngắn ngủi, tôi đi rất chậm.
Nhưng bữa tiệc lại bắt đầu náo nhiệt trở lại, không một ai quay đầu nhìn tôi.
Trong nhà vệ sinh có đặt một chiếc gương đồng.
Thiếu nữ trong gương mặc váy trắng, nhưng sắc mặt còn trắng hơn cả chiếc váy.
Tôi đóng cửa, cài chốt.
Vừa xoay người, một ngụm m/áu đen đã phun lên mặt gương.
M/áu chảy dọc theo mặt gương xuống dưới, c/ắt gương mặt tôi thành từng mảnh vỡ vụn.
Tôi dựa vào cửa ngồi xuống, ngọn lửa trong bụng càng ch/áy càng dữ dội.
Khi đ/au đớn nhất, tôi chợt nhớ về bản thân mình trước năm mười bốn tuổi.
Khi đó tôi sẽ trốn học, sẽ leo tường, sẽ đá/nh nhau với Lục Kiêu.
Ngã trầy đầu gối, cũng chỉ khóc trước mặt cha mẹ một lúc thôi.
Mẹ bôi th/uốc cho tôi, cha thì đứng bên cạnh dọa:
“Còn dám leo tường nữa, cha đá/nh g/ãy chân con.”
Nhưng cuối cùng, ông vẫn cõng tôi về nhà.
Tôi cứ ngỡ rằng, dù có gây ra họa lớn đến đâu, họ vẫn sẽ luôn đỡ lấy tôi.
Sau đó họ ch*t trong hội đèn lồng.
Tôi mới biết, hóa ra có những người sẽ không mãi mãi đợi tôi.
Tôi không dám khóc nữa, không dám tùy hứng nữa, chỉ sợ mình đi sai một bước, sẽ phụ lòng con đường sống mà họ đã đá/nh đổi bằng mạng sống.
Giờ đây họ đã trở về.
Nhưng dường như tôi không thể về nhà được nữa.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
“Tiểu thư Khương, bà Khương bảo cô quay lại c/ắt bánh kem.”
Tôi há miệng.
Cổ họng đầy m/áu, không phát ra tiếng.
Không lâu sau, mẹ đến.
“Nữu Nữu, ra ngoài đi.”
“Mọi người đều đang đợi con đấy.”
Thấy tôi không trả lời, giọng bà dần trở nên mất kiên nhẫn.
“Thế là đủ rồi.”
“Mẹ đã cho con bậc thang xuống rồi, con còn muốn làm lo/ạn đến bao giờ nữa?”
Cha cũng bước tới, đ/ập cửa mạnh.
“Khương Tri Ý, mở cửa!”
“Bỏ mặc khách khứa ở ngoài, tự mình trốn vào đây, đây là quy củ con học năm năm qua sao?”
“Chúng ta bỏ ra mấy trăm triệu nuôi dạy con, không phải để con học cách thái độ với cha mẹ.”
Tôi muốn nói với họ, con không hề thái độ.
Con chỉ là không đứng dậy nổi nữa thôi.