Tám người đều bật cười.
Ánh hoàng hôn xuyên qua mái vòm kính, đổ xuống chiếc bàn dài mà lão gia để lại.
Trước đây, họ tưởng rằng tôi là con chim hoàng yến được nhà họ Phó nuôi trong lồng.
Ngoài xinh đẹp ra thì chẳng được tích sự gì.
Sau này họ mới hiểu ra.
Cái lồng là của nhà họ Phó.
Thẻ đen là của nhà họ Phó.
Tám đứa con riêng chẳng mấy ngoan ngoãn kia, cũng là của nhà họ Phó.
Chỉ duy nhất con chim hoàng yến này.
Chưa bao giờ là của họ cả.
Suy cho cùng, lão gia nuôi tôi, chỉ tốn đúng một tấm thẻ đen.
Còn tôi thay ông ấy nuôi tám người thừa kế.
Tính thế nào đi chăng nữa.
Thì tôi vẫn là người chịu thiệt.