Khi mở mắt ra lần nữa, chúng tôi đã trở về phòng khách.
Bố mẹ tỉnh lại.
Còn tôi thì không.
Sau đó, cảnh sát tìm thấy rất nhiều vòng tay, kẹp tóc và thẻ tên của những đứa trẻ trong lớp ngăn cách phía sau khung gương.
Bố mẹ không hề giấu giếm.
Họ đã khai ra tất cả mọi chuyện.
Dù người khác có tin hay không, họ vẫn lặp đi lặp lại lời thú nhận:
“Là chúng tôi đã đẩy con gái mình vào trong đó.”
“Con bé đã c/ầu x/in chúng tôi.”
“Là chúng tôi đã không tin.”
Mẹ khôi phục căn phòng của tôi về nguyên trạng.
Bà cạo lớp sơn trắng, tìm lại chú heo đất chỉ còn một nửa trên tường.
Bố khôi phục những đoạn ghi âm trong điện thoại.
Mỗi sáng, trong nhà lại vang lên giọng nói của tôi:
“Ông Lục ơi, dậy thôi nào!”
Ông ấy không bao giờ xóa chúng nữa.
Vào ngày sinh nhật tám tuổi của tôi, mẹ làm một đĩa lớn cánh gà sốt coca.
Trên bàn bày tám ngọn nến, cùng với chiếc hộp đựng bánh quy đã bị giẫm bẩn.
Phiếu “Vui vẻ nhất” được mẹ dán lại cẩn thận, lồng vào khung ảnh.
Trên đó vẫn là dòng chữ tôi viết nguệch ngoạc ngày nào:
“Dù Tuế Tuế có làm bố mẹ gi/ận, cũng không được bỏ Tuế Tuế đâu nhé.”
Mẹ nhìn thật lâu, rồi khẽ nói:
“Tấm phiếu này, mẹ n/ợ con cả đời.”
Tôi đứng giữa họ, thổi tắt nến.
Bố ngẩng đầu lên, như thể nghe thấy điều gì đó.
“Tuế Tuế?”
Tôi nắm lấy tay Chu Tầm, chạy về phía ánh sáng trắng.
Phía sau, mẹ vẫn đang gọi tên tôi.
Lần này tôi không quay đầu lại.
Bởi vì tôi biết, cuối cùng họ cũng sẽ không bao giờ quên tôi nữa.