Mỗi khi b/ệnh dạ dày của Kỳ Bắc Niên tái phát, hoặc khi anh ta cảm thấy không khỏe, tôi đều nấu cho anh ta món cháo như thế này.
Anh ta dùng cách mà tôi từng yêu anh để chăm sóc cho một người phụ nữ khác.
Lồng ngựk tôi thắt lại.
Tôi xoa xoa ngựk, một nỗi đ/au âm ỉ lan tỏa.
Không sao, không sao cả, tôi tự nhủ với lòng mình.
Dù sao thì nó vẫn đỡ đ/au hơn cái ngày tôi biết được sự thật.
Điều chỉnh lại tâm trạng, ngày nào tôi cũng vùi mình trong phòng tập, mặc sức đổ mồ hôi, tận hưởng cảm giác cơ thể và cảm xúc nhảy múa dần trở lại thời kỳ đỉnh cao.
Ngày khởi hành đang đến gần.
Tôi đi chào tạm biệt những người bạn trong đoàn múa cũ.
“Vivi, cái gã Kỳ Bắc Niên đó thực sự ngoại tình sao?”
“Nghe nói Bạch Sương Sương đó là bạn đại học của Kỳ cẩu, anh ta đã theo đuổi cô ta suốt thời đại học, mãi đến khi Bạch Sương Sương ra nước ngoài mới thôi.”
“Khi tôi biết chuyện thì cậu đã yêu nhau với Kỳ Bắc Niên rồi. Thấy hai người tình cảm tốt đẹp, lại là chuyện quá khứ nên tôi không nói với cậu.”
“Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!”
Đối mặt với những người bạn đang bất bình thay cho mình, tôi bật cười an ủi: “Mặc kệ họ đi, phát hiện trước khi cưới thì coi như là chuyện may mắn.”
Bạn tôi nắm lấy tay tôi: “Ừ, nói đúng lắm. Cậu có thiên phú như vậy, lúc trước cậu từ bỏ khiêu vũ, chúng tôi đều thấy tiếc thay cho cậu.”
Tôi cười khổ.
Thiên phú mà tôi từng đ/au đớn từ bỏ năm nào, giờ lại biến thành bát canh giải rư/ợu, món hầm bổ dưỡng sau những đêm thức trắng, hay những lần mát-xa thư giãn sau khi mệt mỏi của Kỳ Bắc Niên...
Quả nhiên.
“Thương hại đàn ông là một loại rối lo/ạn t/âm th/ần!”
“Chúc Vivi của chúng ta sang Pháp sẽ vẫy vùng thỏa chí!”
Sau khi chia tay bạn bè, tôi về nhà bắt đầu thu dọn hành lý.
Không ngờ mới dọn được một nửa, cửa chính bỗng nhiên mở ra.
Kỳ Bắc Niên và Bạch Sương Sương vừa cười vừa nói bước vào.
Thấy tôi đang bận rộn trong phòng khách, nụ cười của Kỳ Bắc Niên đông cứng trên khóe môi, trong mắt thoáng qua vẻ chột dạ và bất an.
Nửa tiếng trước, anh ta gọi điện bảo đã xong việc, muốn đưa tôi đi hóng gió, tôi nói dối là đang bận việc bên ngoài.
Không ngờ anh ta không phải là báo cáo lịch trình, mà là x/ác định tôi không có nhà để trực tiếp đưa người về.
“Vi Vi... em xong việc rồi à?”
“Em đừng hiểu lầm, Sương Sương có vài món đồ để ở đây, nên anh tiện đường đưa cô ấy qua lấy.”
Kỳ Bắc Niên lắp bắp giải thích.
Tôi gật đầu một cách hờ hững.
Anh ta liếc mắt thấy món đồ trong tay tôi, đó là bức ảnh cặp đôi chụp vào kỷ niệm bốn năm yêu nhau, vốn luôn được treo ở nơi nổi bật nhất trong phòng khách.
“Sao lại tháo nó xuống rồi?” Kỳ Bắc Niên nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi, theo bản năng hỏi.
Tôi bình thản đáp: “Bám bụi rồi, bẩn treo lên nhìn không đẹp.”
Nghe vậy, Kỳ Bắc Niên sững người, nhưng lại không nói rõ được trong lòng mình khó chịu ở đâu.
Như để tự an ủi, anh ta nói thêm một câu: “Vậy đợi lau sạch rồi treo lại nhé.”
Sau đó nhìn quanh một vòng, phát hiện ra không chỉ có bức ảnh này bị tháo xuống, anh ta nhíu mày, vừa định truy hỏi thì Bạch Sương Sương đột nhiên lên tiếng c/ắt ngang.
“Ôi chao, cô Tống đang dọn dẹp đồ đạc à? Ch*t rồi anh Niên, những món đồ kia của em không bị vứt đi rồi chứ.”
Cô ta làm ra vẻ lo lắng, sự chú ý của Kỳ Bắc Niên lập tức bị thu hút.
“Chắc là không đâu, Vi Vi, em không động vào phòng làm việc của anh đấy chứ?”
Vừa nói anh ta vừa đi về phía phòng làm việc.
Nếu không phải vì hoàn cảnh không phù hợp, tôi suýt chút nữa đã bật cười vì vẻ mặt vội vã của Kỳ Bắc Niên.
Khi họ từ phòng làm việc trở ra, Bạch Sương Sương cầm trên tay một chiếc hộp tôi chưa từng thấy bao giờ, tay kia khẽ vỗ ngựk:
“May mà anh Niên cất đồ trong két sắt...”
Lời chưa dứt, cô ta như nhận ra mình lỡ lời.
Liếc nhìn Kỳ Bắc Niên bên cạnh, cô ta che miệng:
“Cô Tống, cô đừng nghĩ nhiều, đây chỉ là mấy món đồ chơi nhỏ từ ngày xưa thôi.”
“Tôi vừa về nước lại không may bị thương, thời gian này nhờ có anh Niên chăm sóc, anh Niên và tôi thực sự chỉ là bạn, cô đừng để tâm nhé.”
Nếu không phải vì cô ta cố tình khoe khoang sự ưu ái của Kỳ Bắc Niên trên mạng xã hội mỗi ngày, thì suýt chút nữa tôi đã tin rồi.
Sắc mặt Kỳ Bắc Niên không mấy dễ nhìn.
Không biết là vì câu “chỉ là bạn” của Bạch Sương Sương khiến anh ta đ/au lòng, hay vì nhận ra lời nói dối “bận việc công ty” với tôi trước đó đã bị lộ tẩy.
Tôi không có hứng thú phân tích nội tâm của anh ta.
Trước khi anh ta kịp mở lời, chuông điện thoại chợt vang lên.
Tôi chỉ vào điện thoại ra hiệu là có cuộc gọi, rồi bước vào phòng ngủ.
Là bố mẹ.
Ngay ngày quyết định chia tay với Kỳ Bắc Niên, tôi đã nói với họ, bố mẹ luôn tôn trọng quyết định của tôi trong chuyện tình cảm.
Biết tin tôi sắp sang Pháp tu nghiệp, họ đều rất vui mừng.
Lần này gọi điện đến là để quan tâm về việc chuẩn bị xuất ngoại.
Trước khi tôi đóng cửa, Kỳ Bắc Niên lờ mờ nghe thấy những từ như “vé máy bay”, “xuất ngoại”.
Nghe điện thoại xong, tôi thấy anh ta đang đứng ch/ôn chân ở cửa đợi.
Vừa thấy tôi bước ra, anh ta liền kéo tôi lại hỏi:
“Điện thoại của ai thế? Ai sắp xuất ngoại?”
Tôi không đổi sắc mặt, bịa ra một cái cớ: “Bố mẹ tôi sắp về nước, tôi đặt vé máy bay cho họ.”
Bố mẹ tôi thường xuyên đi du lịch nước ngoài, xét theo lý mà nói thì cái cớ này khá hợp lý.
Nhưng lần này Kỳ Bắc Niên lại không dễ bị lừa: “Bố mẹ dạo trước chẳng phải định đi Fiji sao? Giờ này chắc là đang ở trong nước rồi chứ nhỉ?”
Tôi dở khóc dở cười.