【 nhớ gọi là anh chị nhé.】
"Cảm ơn các anh chị ạ."
Bình luận lại rộ lên một tràng "ư ư ư".
Sáng hôm sau, mẹ thần sắc như thường, khôi phục lại dáng vẻ nữ cường nhân ngày trước. Ba ngày sau, cảnh sát triệu tập chúng tôi và bà nội đến đồn.
Kết quả điều tra đã có. Giang Tư Niên gặp t/ai n/ạn xe là do má phanh bị lỏng. Mà nguyên nhân dẫn đến việc má phanh bị lỏng lại chính là do Giang Tư Niên tự tay làm. Camera giám sát đã ghi lại toàn bộ quá trình gây án, chỉ là ông ta không ngờ rằng, người cuối cùng lái chiếc xe đó lại chính là bản thân mình!
Bà nội gục ngã vì suy sụp ngay tại đồn cảnh sát. Tạ Uyển gọi tên chúng tôi rất nhiều lần, nhưng cả tôi và mẹ đều không quay đầu lại giúp đỡ.
Một tháng sau, tôi đổi họ trên sổ hộ khẩu sang họ của mẹ. Tập đoàn Kiều thị trong thời gian này cũng ngày càng phát triển, những nguồn lực mà Giang Tư Niên tuồn sang công ty m/a cũng được mẹ thu hồi lại hết.
Thứ sáu tan học, tôi đứng ở cổng trường đợi mẹ. Bình luận bỗng nhiên hiện lên.
【Nguyệt Nguyệt chạy mau, bà nội cậu thuê người đến b/ắt c/óc cậu rồi!】
【Chạy đi, không chạy là không kịp đâu, bà ta muốn bắt cậu để tống tiền mẹ cậu đấy.】
Tôi gi/ật mình, đeo cặp sách chạy về phía trước.
【Nguyệt Nguyệt, đây không phải là đường về nhà!】
"Con biết!"
Tôi đáp lại đầy gấp gáp, từ con hẻm nhỏ phía sau bỗng nhiên lao ra một chiếc xe tải nhỏ không biển số. Tôi liều mạng chạy về phía trước, nhìn thấy đích đến ngày càng gần.
"Chú ơi!"
Tôi hét lớn về phía chốt bảo vệ ở cổng. Vừa mới kêu một tiếng, cánh cửa xe tải phía sau mở ra, một đôi bàn tay to lớn ôm lấy eo tôi, nhanh chóng lôi lên xe. Qua cửa kính, tôi nhìn thấy chú bảo vệ mặc đồng phục cảnh sát đuổi theo, không ngừng nói vào bộ đàm.
"Con ranh ch*t ti/ệt, lại dám dẫn chúng ta đến tận cửa đồn cảnh sát!"
Người đàn ông t/át một cái, tôi nhìn rõ khuôn mặt ông ta.
【Đây là em trai của Tạ Uyển, Tạ Dư!】
【Nguyệt Nguyệt cẩn thận đấy, hắn mới ra tù!】
"Đừng m/ắng nữa, thoát khỏi đám cảnh sát này đã!"
Người đàn ông lái xe nhổ nước bọt, qua gương chiếu hậu, tôi thấy trên trán ông ta có một vết s/ẹo dài kéo đến tận lông mày. Xe cảnh sát phía sau đuổi sát không rời, tiếng còi vang vọng khắp trời. Hai người đàn ông trên xe nhíu mày ngày càng ch/ặt.
"Chú ơi, xem ra khó mà thoát được rồi..."
"C/âm miệng!" Tạ Dư t/át một cái, tôi nghiêng đầu né được. Hắn định nổi gi/ận, tôi bèn hét lên với người đang lái xe phía trước.
"Chú s/ẹo, chú thả con xuống đi, con có thể nói với cảnh sát là các chú đến đón con tan học."
Tốc độ xe chậm dần, người đàn ông lộ vẻ do dự.
"Đừng nghe nó! Con ranh này đầy mưu mô, mẹ nó có rất nhiều tiền, chú không muốn lấy sao!" Tạ Dư gào lên.
Tôi không quan tâm đến hắn, vẫn nhìn chằm chằm người đàn ông có vết s/ẹo.
"Chú s/ẹo, đừng để bị người ta dùng làm bia đỡ đạn. Chị gái hắn là tiểu tam của bố con, hắn chỉ muốn trả th/ù riêng thôi. Đừng để đến lúc tiền không lấy được mà lại vào tù lần nữa!"
Xe dừng lại đột ngột, người còn chưa kịp xuống xe đã bị cảnh sát bao vây kín mít.
"Sao mày biết tao là em trai Tạ Uyển? Sao mày biết chúng tao vừa ra tù? Nói mau!"
Bên ngoài xe, cảnh sát đã dùng loa phát ra cảnh báo. Nhưng trong xe, Tạ Dư bắt đầu suy sụp, hắn tưởng vụ b/ắt c/óc này thần không biết q/uỷ không hay.
Tôi nở nụ cười ngây thơ.
"Vì bà nội nói cho con biết ạ. Bà muốn giữ lại đứa con của Tạ Uyển, biết chú mới ra tù chắc chắn sẽ không yên phận nên mới lợi dụng con để dẫn chú vào tròng. Chú và con đều là quân cờ của bà, dù hy sinh ai bà cũng không quan tâm đâu."
"Mẹ kiếp Tạ Dư, mày hại tao!"
Người đàn ông có vết s/ẹo nghe vậy, vội vàng nhảy xuống xe, giơ tay đầu hàng bước về phía cảnh sát.
"Tôi không biết gì cả, tôi chỉ bị bạn bè lừa gạt, tôi sẵn sàng hợp tác với cảnh sát điều tra!"
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
"Chú Tạ, chú xem, hắn đã thoát tội rồi. Chỉ cần chú đổ hết mọi chuyện lên đầu bà nội con, chú cũng có thể bình an vô sự."
"Mày tốt bụng thế sao?" Tạ Dư mỉa mai.
"Tất nhiên, vì con cũng h/ận bà nội con."
Cảnh sát lại phát đi/ên cảnh báo, tôi nhìn thấy ngoài cửa sổ, mẹ đang lo lắng muốn lao tới nhưng bị cảnh sát chặn lại. Biểu cảm của Tạ Dư hơi lung lay, hắn túm lấy tôi xuống xe. Cho đến khi gần đến chỗ cảnh sát, tôi hoảng lo/ạn khóc lớn.
"Chú cảnh sát ơi, hắn muốn gi*t con!"
Tạ Dư sững sờ nhìn tôi, chưa kịp phản ứng đã bị hai cảnh sát ghì ch/ặt cánh tay đưa về đồn. Sau đó, nghe nói Tạ Dư trong tù đã khai ra việc bà nội thuê họ b/ắt c/óc tôi. Khi bà nội bị đưa đến đồn cảnh sát vẫn còn vẻ không phục, ở trong đó m/ắng cảnh sát m/ù mắt, cho đến khi phán quyết xuống, bà ta bị kết án mười năm tù giam.
Tạ Uyển vác bụng bầu đến c/ầu x/in mẹ viết thư bãi nại, nhưng mẹ trực tiếp bảo bảo vệ lôi cô ta ra ngoài, toàn bộ quá trình đều có camera ghi hình. Cứ tưởng cô ta sẽ bỏ cuộc, không ngờ hôm sau cô ta mang theo một đám phóng viên đến chặn cửa công ty mẹ mỗi ngày, công khai đòi mẹ chia tài sản. Cô ta nói, đứa con trong bụng là con của Giang Tư Niên, theo luật thì con ngoài giá thú cũng có quyền thừa kế, dựa vào cái gì mà đuổi hai mẹ con cô ta ra khỏi cửa.