Chúng tôi nhìn cảnh tượng này mà ngơ ngác nhìn nhau, không biết cô ta lại đang giở trò gì nữa đây. Ban quản lý thấy sắp có án mạng đến nơi, vội vàng dẫn bác sĩ lên lầu. Chỉ vài phút sau, Lưu Lệ Lệ được cáng xuống. Vừa hay, quản lý Vương cũng vừa kịp đến.
Anh ta lao vào Lưu Lệ Lệ với vẻ mặt đ/au khổ: "Lệ Lệ bảo bối, em không sao chứ? Bụng có đ/au không?"
Lưu Lệ Lệ òa khóc nức nở rồi chỉ tay về phía chúng tôi: "Chồng ơi, là bọn họ muốn đến tận nhà gây chuyện, em mới bị dọa sợ, làm con trai chúng ta sợ đến mức co thắt rồi..."
Quản lý Vương quay đầu lại, trừng mắt nhìn mỗi người chúng tôi: "Nếu Lệ Lệ bảo bối và con trai cưng của tôi có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho các người!"
Lưu Lệ Lệ được đưa lên xe c/ứu thương đến b/ệnh viện, còn quản lý Vương thì ở lại. Anh ta lấy điện thoại trong túi ra bắt đầu gọi:
"Alo, 110 phải không? Tôi muốn báo án!"
Mọi người đều bị hai kẻ này làm cho choáng váng. Chị chủ phòng 310 tức đến bật cười:
"Đáng lẽ người phải báo án là chúng tôi mới đúng chứ?"
Chàng trai phòng 340 vừa định phụ họa thì bị quản lý Vương giơ tay chặn lại.
Anh ta nghiêm giọng nói: "Vợ tôi vì các người mà động th/ai khí, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, các người phải chịu trách nhiệm dân sự. Vì vậy tôi báo cảnh sát, tôi yêu cầu một sự công bằng."
Lời anh ta nói lập tức gây phẫn nộ: "Công bằng? Chúng tôi mới là những người muốn đòi công bằng đây!"
"Đúng vậy! Vợ anh không giữ vệ sinh chung, lười không chịu xuống lầu nên vứt rác thẳng vào thang máy, khiến mọi người khổ sở."
"Giờ còn cố tình giở trò, làm tắc nghẽn đường ống thoát nước, hại cả 5 hộ gia đình chúng tôi, anh có biết chất thải suýt chút nữa trào ngược từ bồn cầu nhà tôi ra không..."
Chỉ cần nhắc lại thôi cũng đủ để nhớ lại cái mùi khó chịu đó, tôi và chị phòng 310 không kìm được mà nôn khan hai cái. Chị ấy vỗ vai tôi, tiếp tục lên tiếng thay tôi: "Còn cô bé phòng 350 nữa, chó của nó nghi bị vợ anh đầu đ/ộc, món n/ợ này bọn tôi còn chưa tính với anh đâu!"
Quản lý Vương nhìn tôi đầy ẩn ý: "Triệu Viện Bảo, cô có bằng chứng gì là Lệ Lệ hại chó của cô không?"
Tôi mỉm cười: "Quản lý Vương, hiện tại đương nhiên tôi chưa có bằng chứng, nhưng sắp có rồi."
Sắc mặt anh ta hơi biến đổi: "Ý cô là sao?"
Tôi thuận đà nói: "Anh chẳng phải đã báo cảnh sát rồi sao? Nhân tiện chúng ta hãy lôi chuyện này ra nói cho rõ, để các chú cảnh sát phân xử công bằng!"
Tôi quay sang hỏi chị phòng 310: "Em nhớ là trước đây từng có người ném đồ từ trên cao xuống, sân nhà chị có lắp camera toàn cảnh từ trên cao, đúng không?"
Chị 310 gật đầu: "Đúng, hồi đó chó của chị bị một chiếc bình hoa ném trúng suýt ch*t, nên chị đã yêu cầu ban quản lý lắp camera giám sát."
Tôi nói với nhân viên ban quản lý: "Vậy nếu cảnh sát đến, có phải có thể trích xuất camera không?"
Nhân viên ban quản lý gật đầu khẳng định.
"Vậy chúng ta cứ đợi cảnh sát đến rồi sẽ biết chân tướng. Nếu tôi oan uổng cô Lưu, tôi sẽ đích thân xin lỗi cô ấy."
Quản lý Vương nghiến răng: "Được, nếu đúng là do Lệ Lệ bảo bối làm, tôi cũng sẽ bắt cô ấy xin lỗi và bồi thường gấp đôi mọi tổn thất cho mọi người."
Trong mắt tôi thoáng qua tia xảo quyệt. Tôi chính là muốn kích anh ta, loại người như quản lý Vương là sĩ diện nhất.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Quản lý Vương bắt đầu kêu oan cho Lưu Lệ Lệ: "Đồng chí cảnh sát, tôi là người báo án, tất cả bọn họ yêu cầu xông vào nhà chúng tôi, làm vợ tôi sợ đến động th/ai khí phải đi b/ệnh viện."
Cảnh sát làm việc theo nguyên tắc, trước tiên tìm ban quản lý để nắm tình hình. Nhân viên ban quản lý thuật lại đầu đuôi sự việc, đồng thời cũng đi khảo sát hiện trạng căn hộ.
Chúng tôi cử chị 310 làm đại diện lên tiếng:
"Đồng chí cảnh sát, Lưu Lệ Lệ trước giờ không chú trọng vệ sinh công cộng, hôm nay cô ta cố tình làm tắc nghẽn cống, khiến 5 hộ gia đình tầng dưới chúng tôi trực tiếp gặp họa, mùi hôi thối nồng nặc."
"Chàng trai phòng 340 là người bị viêm mũi nặng, lần này bị ám mùi đến mức phải vào b/ệnh viện truyền nước."
"Chúng tôi không hề ép buộc xông vào phòng 360, chỉ muốn cô ta ra nói chuyện rõ ràng hoặc xin lỗi chúng tôi."
Quản lý Vương nghe xong, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Tiếp đó, ban quản lý bồi thêm một đò/n nữa, lấy video quay được tại phòng 360 cho cảnh sát xem, quản lý Vương cũng ghé mắt vào nhìn. Cái mùi như thể tràn ra khỏi màn hình, cảnh sát xem xong liền nhíu mày, thở dài một tiếng thật sâu.
Cảnh sát nói với quản lý Vương: "Đây rõ ràng là lỗi của vợ anh. Hàng xóm bất hòa, cô ấy cố tình trả th/ù, suýt gây thiệt hại tài sản cho người khác. Đợi vợ anh khỏe lại thì đến cục công an một chuyến!"
"Hả?" Quản lý Vương rõ ràng chưa kịp phản ứng.
"Cô Lưu cần xin lỗi các nạn nhân, sau đó thực hiện bồi thường dân sự tương ứng."
Lúc này sắc mặt quản lý Vương khó coi vô cùng. Rõ ràng là Lưu Lệ Lệ cũng giống như lúc vu khống tôi trước đây, đã lảng tránh trọng tâm khi nói chuyện với anh ta.
Sau khi anh ta ký vào tờ biên bản ph/ạt của cảnh sát, cảnh sát chuẩn bị rời đi. Tôi gọi cảnh sát lại: "Chào đồng chí, tôi cũng có một việc muốn báo án."