"Gia môn bất hạnh! Tại sao chuyện này lại xảy ra với nhà chúng ta chứ!"
Bà mẹ chồng ngã quỵ xuống đất khóc lóc thảm thiết.
Tôi giả vờ luống cuống nhìn Ngụy Hàm Uyên.
Chỉ thấy anh ta nhìn tôi với vẻ thất vọng tràn trề: "Vợ à, có phải em đã có lỗi với anh không?"
Cái vẻ đ/au lòng khôn xiết nhưng vẫn không nỡ trách cứ tôi của anh ta, quả thực đã đạt đến đỉnh cao của diễn xuất.
"Vợ à, giang mai sẽ ảnh hưởng đến đứa bé, sao em có thể làm thế?"
"Em đi bỏ đứa bé đi, chúng ta làm lại từ đầu."
Thấy tôi không nói gì, Ngụy Hàm Uyên tiếp tục gây áp lực: "Vợ, anh đã sẵn lòng tha thứ cho em rồi, em còn muốn thế nào nữa?"
"Chẳng lẽ bắt anh phải nói những lời khó nghe hơn sao? Bắt anh phải nói cho người nhà biết chuyện em ra ngoài làm bậy rồi nhiễm giang mai à?"
"Em cứ để mọi người xung quanh phân xử xem, anh chỉ yêu cầu em bỏ đứa bé, đã được coi là một người chồng tốt lắm rồi đó."
Những người xung quanh chỉ trỏ tôi, lời lẽ ngày càng khó nghe, thậm chí có người còn bật livestream:
"Thằng này đúng là rộng lượng, đứa bé trong bụng vợ nó cũng chẳng biết là con ai."
"Bị cắm sừng mà không ly hôn? Tôi xin gọi anh ta là nhẫn giả mạnh nhất lịch sử."
"Con đàn bà này mới gh/ê t/ởm, có người chồng đẹp trai thế này không giữ, lại ra ngoài tòm tem."
"Loại đàn bà này phải cho thân bại danh liệt, để nó không ngẩng đầu lên được trong xã hội."
Người livestream dí điện thoại vào mặt tôi, Ngụy Hàm Uyên hài lòng lùi lại một bước, hoàn toàn không ngăn cản chuyện này.
Ngược lại, bà mẹ chồng đang nằm dưới đất lại không chịu nổi, bà lau nước mắt, bước dài đến trước mặt tôi, giơ tay định t/át tôi.
"Ly hôn! Phải ly hôn ngay!"
"Nhà họ Ngụy chúng tôi không cần loại đàn bà lăng loàn này!"
"Bắt nó ra đi với hai bàn tay trắng! Đuổi nó ra khỏi nhà tôi!"
Trước đây, không phải bà ta chưa từng t/át tôi.
Chỉ là mỗi lần tôi đều nể bà là bề trên nên mới nhẫn nhịn.
Còn bây giờ, tôi dùng sức nắm ch/ặt tay bà ta rồi đẩy mạnh ra.
"Mẹ, có thực sự là do con ra ngoài làm bậy nên mới nhiễm b/ệnh không?"
Sắc mặt bà mẹ chồng hoảng lo/ạn, muốn lùi lại thì bị tôi bất ngờ kéo tay áo lên.
Những đốm đỏ trên cánh tay bà ta khiến đám đông xung quanh sợ hãi lùi lại phía sau.
"Hai người có dám đi xét nghiệm m/áu không?"
"Để xem rốt cuộc là ai lây cho ai."
Khán giả vây xem tại hiện trường không phải kẻ ngốc, nhìn bộ dạng này của họ là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Người đang livestream lập tức chĩa điện thoại về phía bà mẹ chồng.
Ngụy Hàm Uyên cuối cùng cũng không thể bình tĩnh được nữa.
Anh ta quát tháo đám đông, ngắt livestream, rồi lôi tôi và bà mẹ chồng rời khỏi đám đông đó.
Chuyện đã bại lộ, Ngụy Hàm Uyên muốn giảm thiểu ảnh hưởng của dư luận xuống mức thấp nhất.
Đáng tiếc, buổi livestream kỳ lạ như vậy ngay lập tức lan truyền.
Chúng tôi trở thành tâm điểm bàn tán của cả thành phố.
Chưa kịp về đến nhà, người đi đường đã chỉ trỏ chúng tôi.
Ngụy Hàm Uyên mặt đen như đít nồi, yêu cầu tôi gánh hết mọi tội lỗi.
"Lâm Nguyệt, cô có biết làm ầm ĩ chuyện này lên ảnh hưởng đến tôi thế nào không?"
"Chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ thôi sao? Cô ph/á th/ai, chữa b/ệnh xong, chúng ta vẫn có thể làm lại từ đầu."
"Tại sao cô cứ phải làm cho mọi người đều biết hết vậy!"
"Mau livestream đính chính là do cô làm bậy, lây b/ệnh cho cả nhà đi."
"Nếu không, tôi thân bại danh liệt thì cô cũng chẳng khá khẩm gì đâu."
Anh ta mặc nhiên cho rằng tôi sẽ gánh hết mọi tội lỗi cho anh ta.
Nhưng nhìn những nốt đỏ trên người anh ta, tôi đột nhiên nảy ra ý x/ấu, ngẩng đầu thắc mắc: "Nếu em là nguồn lây, thì lây cho mẹ kiểu gì?"
"Ngụy Hàm Uyên, người làm cho chuyện này ai cũng biết là mẹ anh đấy."
"Bà ấy ôm lòng á/c ý muốn làm em thân bại danh liệt, mới dẫn đến phản ứng dây chuyền này."
"Hoặc là, anh có thể để mẹ anh gánh hết mọi trách nhiệm?"
"Dù sao từ khi bố anh mất, bà ấy hết đi du lịch lại đến nhảy quảng trường, tỉ lệ nhiễm b/ệnh còn cao hơn em nhiều."
Ngụy Hàm Uyên nghe tôi nói vậy, thế mà lại không phản bác.
Bà mẹ chồng ở bên cạnh không ngồi yên được nữa, lao tới định gi/ật tóc tôi: "Con khốn nạn, mày lại nghĩ ra cách này à?"
"Rõ ràng là mày không sạch sẽ, tại sao lại đổ lỗi cho tao!"
"Con trai, ly hôn nó đi! Ly hôn xong con cứ nói mình là nạn nhân, sẽ có người tin thôi!"
Bà mẹ chồng tưởng tôi không muốn ly hôn nên dùng cách đó để đe dọa.
Nhưng bà ta không ngờ, con trai bà ta lại đồng tình với cách của tôi.
Ngụy Hàm Uyên lên tiếng khuyên nhủ: "Mẹ, mẹ cũng già rồi, cũng nghỉ hưu rồi, thực ra mẹ nhận tội là cách tốt nhất."
"Dù sao thì Nguyệt Nguyệt vẫn đang đi làm, thu nhập của cô ấy cũng rất quan trọng với gia đình mình."
"Mẹ, mẹ sẽ giúp con đúng không?"
Bà mẹ chồng lập tức tái mặt, vừa ch/ửi bới vừa bỏ chạy.
Đây có lẽ chính là "đại nạn lâm đầu mạnh ai nấy bay".
Vợ chồng là vậy, mẹ con cũng chẳng khác gì.
Ngụy Hàm Uyên nhìn bóng lưng bà mẹ chồng trầm tư một lát, rồi quay sang nhìn tôi: "Lâm Nguyệt, mau livestream đính chính sự thật đi."
"Là cô ngoại tình ra ngoài làm bậy, là cô mang b/ệnh về nhà, tất cả đều là lỗi của cô, tôi chỉ là nạn nhân thôi."
"Cô không nói, thì cứ đợi mà ly hôn ra đi với hai bàn tay trắng đi!"
Tôi gật đầu, ngay trước mặt Ngụy Hàm Uyên, gửi tấm ảnh chụp màn hình lúc trước vào dưới video đang hot nhất đó.
Kèm dòng trạng thái: [Chồng tôi nói, hội anh em, chỉ có anh ấy là không gọi gái.]
Cư dân mạng rõ ràng thông minh hơn tôi nhiều, họ ngay lập tức phát hiện ra manh mối.