Luận án tiến sĩ của cô ấy nghiên c/ứu về ảnh hưởng của chấn thương tâm lý từ gia đình gốc đối với sự phát triển nhận thức của thanh thiếu niên.
Trong buổi bảo vệ, người hướng dẫn hỏi cô tại sao lại chọn hướng đi này.
Cô đáp: "Bởi vì em từng gặp một cô bé, đã dành cả tuổi thanh xuân để tin vào một tình yêu không tồn tại. Em muốn làm rõ, tại sao con người lại như vậy."
Người hướng dẫn hỏi tiếp: "Đã làm rõ chưa?"
"Chưa hoàn toàn ạ. Nhưng em đã biết một điều khác."
"Tình yêu đích thực trông như thế nào."
Sau khi tốt nghiệp, cô làm việc tại một trung tâm c/ứu trợ tâm lý thanh thiếu niên.
Lương tháng không cao.
Nhưng mỗi ngày cô đều ở bên những đứa trẻ có hoàn cảnh tương tự như cô ngày trước.
Cô sẽ ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt chúng và nói: "Em đã làm rất tốt. Đây không phải lỗi của em."
Khi nói câu này, giọng cô rất nhẹ.
Nhưng những đứa trẻ đó, từng đứa một, đều bật khóc.
Trên tay cô vẫn còn những vết s/ẹo.
Có một ngày, một cô bé mới đến nhìn chằm chằm vào tay cô rất lâu.
"Chị ơi, tay chị bị sao vậy ạ?"
"Trước đây từng bị thương."
"Có đ/au không ạ?"
"Trước đây thì đ/au. Bây giờ không đ/au nữa rồi."
"Sẽ khỏi chứ ạ?"
Lâm Chi mỉm cười.
"Sẽ thôi. Dần dần, rồi sẽ tốt lên."
Còn tôi. Sau này tôi làm gì ư?
Không có gì đặc biệt.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tiếp quản một phần công việc kinh doanh của bố. Làm cũng tạm ổn, ít nhất là bố không còn m/ắng tôi nữa, mà đổi thành "cũng tàm tạm".
Trong nhà có thêm một chú chó rất già.
Chính là chú chó Border Collie nhặt được bên đường năm đó-- tôi đặt tên nó là "Tiểu Chi Tử" và rồi Lâm Chi biết được, cô ấy đuổi theo tôi chạy mất ba con phố.
Sau này chú chó đó nhận hai người làm chủ.
Một là tôi.
Một là cô ấy.
Khi cô ấy chuyển đến, chú chó còn vui hơn cả tôi.
Trên tường phòng khách có một giá sách lớn.
Đó là ý của bà ngoại cô ấy: "Hồi đó nhà mẹ con cũng có cả một bức tường sách."
Lâm Chi đứng trước giá sách đó, từng cuốn từng cuốn đặt lên.
Ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu vào, rơi trên người cô ấy.
Tôi đang nấu ăn trong bếp.
Sườn xào chua ngọt.
Cô ấy bảo ngon.
"Thật không?"
"Ngon hơn bố nấu không?"
Cô ấy im lặng một chút.
"Thực ra bố chẳng nấu cho em mấy bữa đâu."
"Thế những gì em nói trước kia--"
"Những gì em nói trước kia... phần lớn là em bịa đấy."
Cô ấy dùng đũa chọc chọc miếng sườn trong đĩa.
"Nhưng có vài điều là thật. Ông ấy đúng là từng dạy em đi xe đạp. Lúc em ngã, ông ấy đúng là còn đ/au hơn cả em. Năm ba tuổi đúng là từng đưa em đi xem pháo hoa."
Cô ấy đặt đũa xuống.
"Ông ấy chỉ là không yêu em đủ lâu mà thôi."
"Thế còn anh? Anh yêu em đủ lâu chưa?"
Cô ấy đảo mắt.
"Lâu hay không thì trước tiên đi rửa bát đi."
"Lại dùng chiêu này--"
"Anh vẫn còn n/ợ em tiền công của năm mươi ba trang ghi chép đấy. Mỗi trang ba đồng, là một trăm năm mươi chín đồng."
"Tính ra lại thành n/ợ em à?"
"Lãi suất tăng gấp đôi, lạm phát anh có hiểu không?"
Ánh nắng chiếu lên mặt cô ấy.
Khuôn mặt đó tròn trịa hơn một chút, tóc dài ra rất nhiều, được kẹp bằng một chiếc kẹp tóc màu bạc bình thường. Không phải hàng hiệu gì, là của bà ngoại cho.
Vết s/ẹo trên tay cô ấy vẫn còn.
Nhưng cô ấy không còn che giấu nữa.
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng chó sủa.
Tiểu Chi Tử đang đuổi theo cái đuôi của chính mình trên ban công.
Quay được bảy tám vòng, tự mình ngã nhào, rồi "gâu" một tiếng, vẫy đuôi chạy vào cọ vào chân cô.
Cô cúi người, bế bổng chú chó già đó lên.
"Tiểu Chi Tử, ăn sườn không?"
Chú chó đó li/ếm mặt cô như đi/ên.
Tôi đứng trong bếp, dựa vào mặt bàn.
Nhìn họ.
Cái bát trong tay vẫn chưa rửa.
Vòi nước đang mở, tiếng nước chảy róc rá/ch.
Tôi chợt nhớ đến rất nhiều năm về trước-- bao nhiêu năm rồi nhỉ? Tám năm? Chín năm?-- ngồi trên một chuyến tàu lúc ba giờ sáng, ngoài cửa sổ tối đen như mực.
Trong tay nắm ch/ặt một mẩu giấy ghi địa chỉ.
Không biết tại sao lại đi.
Không biết đến đó để làm gì.
Trong ba lô đựng một hộp băng cá nhân và hai ngàn đồng.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ đến một việc--
Sau này biến thành một trăm năm mươi.
Rồi sau đó cộng thêm lãi suất của đống ghi chép lại thành n/ợ cô ấy.
Nhưng món n/ợ này cả đời này tôi không định tính toán cho rõ ràng.
Cũng sẽ không bao giờ trả hết.
Thế cũng tốt.