"Cố phu nhân, việc này giao cho em xử lý."

Ơ? Sao anh ta phát hiện ra mình nhỉ??

"... Tin tức lá cải đều nói bà là kẻ phá gia chi tử, tiêu tiền của Cố tổng như nước, không lo làm ăn, chỉ là một cái bình hoa."

Cảm ơn nhé, tôi quyết tâm làm một cái bình hoa xinh đẹp, mỏng manh và giàu có.

Đến gần hơn, tôi quan sát kỹ khuôn mặt người phụ nữ đó.

Quả nhiên giống Lâm Sương đến bốn, năm phần.

Cảm giác nguy cơ lập tức ập đến.

"Cũng là thế thân, tại sao tôi không thể thay thế bà? Tôi là phóng viên, hiểu thấu lòng người, lại dịu dàng ngoan ngoãn hơn bà, ngoại hình còn giống Lâm Sương hơn."

"Đâu như bà, Cố tổng mấy tháng không về nhà một lần, anh ấy là chán bà rồi. Bà có tư cách gì mà chiếm giữ vị trí Cố phu nhân?"

Tuy cô ta nói rất thẳng thừng.

Nhưng cũng là sự thật.

Không ngờ Cố Việt Châu nghe xong còn kích động hơn cả tôi, vung tay ra lệnh cho đám vệ sĩ ở cửa: "Lôi người phụ nữ nói nhảm này ra ngoài."

Người phụ nữ đó lập tức bị đám vệ sĩ cao lớn dọa cho khóc như mưa.

"Đợi đã..." Tôi chặn trước mặt cô ta, quay đầu cười với cô ta,

"Cô không phải đang thiếu một bài phỏng vấn 'khủng' để đấu lại đối thủ cạnh tranh sao?" Tôi cười với cô ta, "Tôi có đây này."

Cô gái tên Lục Tuệ, là một phóng viên cầu tiến, sự nghiệp đang lên như diều gặp gió.

Vì ngoại hình xuất sắc, vừa vào công ty đã bị một gã quản lý cấp cao có ý đồ x/ấu nhắm tới.

Cô kiên quyết không chịu khuất phục, một đồng nghiệp khác thì dựa hơi gã quản lý đó, đạp lên cô để thăng tiến.

Người đồng nghiệp đó gây áp lực, đặt ra cho cô vài nhiệm vụ phỏng vấn bất khả thi, không hoàn thành sẽ bị đuổi việc.

Mà những nhân vật được chỉ định phỏng vấn đó chưa bao giờ tiếp nhận phỏng vấn từ truyền thông.

Cô đường cùng, dựa vào ngoại hình giống ba phần, nên thử đến tìm Cố Việt Châu.

"Tại sao bà lại giúp tôi?" Cô ta không quá tin tưởng.

"Tất nhiên không phải miễn phí rồi. Đợi cô thăng tiến, giúp tôi quảng bá triển lãm tranh."

Trên đường về nhà, Cố Việt Châu ấm ức đầy bụng.

"Tại sao em phải giúp cô ta? Cô ta là tình địch của em đấy."

Haiz, cô ta cùng lắm chỉ là đồng nghiệp.

Đều là thế thân, thương cảm lẫn nhau thôi mà.

Sau khi tôi dùng lời lẽ ngon ngọt để biện minh, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Một lúc lâu sau, anh bực bội quay đầu nói một câu: "Em đúng là không quan tâm đến anh."

Không phải chứ, hai năm trước người có thái độ lạnh nhạt với tôi là ai cơ chứ?

Lúc mới cưới, chúng tôi ở bên nhau cũng khá vui vẻ.

Tôi khi đó thậm chí từng nghĩ, hay là cứ sống thế này mãi cũng được.

Ai ngờ anh, sau khi hết cảm giác mới mẻ của hôn nhân, anh bắt đầu lạnh nhạt.

Đi công tác là mấy tháng, rất lâu mới về nhà một lần.

Nếu không phải anh định kỳ báo cáo, tôi còn không biết anh ch*t ở góc nào trên trái đất nữa.

Dần dần, ngọn lửa tình yêu nhỏ bé của tôi cũng tắt ngấm.

Có lẽ đúng như nữ phóng viên kia nói, tôi chỉ là một thế thân, anh sớm đã chán tôi rồi.

Kể từ đó, tôi hiểu ra một đạo lý.

Tiền và sự nghiệp quan trọng hơn đàn ông.

Thế nhưng.

Sự nghiệp của tôi lại đ/ứt gánh giữa đường.

Ông chủ phòng tranh đêm hôm chạy trốn cùng tiền vốn, để lại người lương thiện gánh hậu quả.

Đường Đường thấy tin tức, phẫn nộ gọi điện kể tội:

"Khương Khương, chồng bà định m/ua lại phòng tranh để tổ chức triển lãm cho Lâm Sương? Thế này thì b/ắt n/ạt người quá đáng! Đợi tôi lên ch/ửi cho một trận!"

Phía bên kia truyền đến tiếng gõ bàn phím lạch cạch.

Tôi mở điện thoại ra xem tin tức.

Bài viết của cánh săn tin viết khá ra trò.

Cố Việt Châu, người hiếm khi xuất hiện phát biểu trước truyền thông, tuyên bố m/ua lại phòng tranh để tặng cho tình yêu đích thực của đời mình.

Bên dưới còn nói Lâm Sương đang tiếp xúc với các bậc thầy nghệ thuật, chuẩn bị mở triển lãm tranh mới.

Cánh săn tin thật tốn tâm tư cho cái tiêu đề: [Tình cũ nhiều năm lên ngôi, Đông cung ngậm ngùi đổi chủ]

Kèm theo bức ảnh tôi ăn lẩu chảy cả nước mắt.

Ha ha.

Tôi phải gọi điện đá/nh sập số của bọn săn tin này!

Cái gì mà "ngậm ngùi"!

Tôi chỉ là bị cay đến phát khóc thôi!

Bạch nguyệt quang đang ở đầu sóng ngọn gió, không biết xui xẻo thế nào lại gọi điện cho tôi lúc này.

"Khương Khương, cậu có thể đến bầu bạn với mình một chút không?"

"Mình rất cần sự giúp đỡ của cậu."

Thái độ của tôi đối với Lâm Sương khá phức tạp.

Tuy cô ta về để "cư/ớp" Cố Việt Châu, nhưng cũng vì ngoại hình giống cô ta, tôi mới được hưởng sự giàu sang mấy năm nay.

Tôi lái xe đến nơi Lâm Sương hẹn.

Không ngờ lại là một... cửa hàng váy cưới?!

Lâm Sương thử mấy bộ váy cưới giá trên trời đi lại trước mặt tôi.

Có lẽ biết cô ta là người phụ nữ của Cố Việt Châu, tất cả nhân viên trong tiệm đều tranh nhau phục vụ, nịnh nọt hết lời.

"Khương Khương, bộ này thế nào?" Cô ta hỏi ý kiến tôi.

"Khá tốt. Bộ trước tôn dáng hơn."

Ai mà nghĩ được, chồng chưa đề nghị ly hôn, tôi đã sốt sắng đi thử váy cưới cho người kế nhiệm của anh ta rồi.

Phụng Dương (trong phim 'Hậu cung Chân Hoàn truyện', nhân vật chịu đựng để người mình yêu bên người khác) làm sao tốt bằng tôi cơ chứ.

"Khương Khương, cảm ơn cậu." Lâm Sương ngồi xuống bên cạnh tôi, cười rạng rỡ như xuân:

"Nếu không có sự tác thành của các cậu, mình và anh ấy không thể đi đến bước này."

"Khụ khụ, cái đó..." Tôi vô thức nghiến răng nghiến lợi, "Chú rể đâu?"

"Anh ấy vẫn chưa đến." Lâm Sương cười bẽn lẽn, nắm lấy tay tôi hỏi: "Khương Khương, cậu làm phù dâu cho mình được không?"

Thế giới của người giàu thật thú vị.

Tôi sắp từ vợ của Cố cẩu, biến thành phù dâu cho vợ của anh ta rồi sao?

"Mình chúc mừng cậu tìm được hạnh phúc, nhưng mình e là không phù hợp lắm..."

Tôi vô tình ngước mắt nhìn, Cố Việt Châu từ cửa đi vào.

Một ngọn lửa vô danh bốc lên.

Tôi chào Lâm Sương một tiếng, cầm túi xách rồi nhanh chóng bước qua người anh ta rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cắt đứt nhân duyên

Chương 25
Bà đồng ở phía tây thành có thể xem và cắt đoán nhân duyên. Mẫu thân dẫn huynh trưởng và đại tỷ đến xem. Bà đồng phán rằng, nhân duyên của huynh trưởng ở phía đông, còn nhân duyên của đại tỷ ở phía tây. Phía đông là hoàng cung, phía tây là vương phủ. Mẫu thân mừng đến phát điên: "Hành nhi làm phò mã, Hinh nhi làm vương phi. Nhà họ Thẩm chúng ta sắp phát đạt rồi!" Sau khi trả tiền hương khói, mẫu thân định dẫn chúng ta rời đi. Bà đồng bỗng liếc thấy ta đang đi phía sau, lập tức nhíu mày: "Tiểu nữ nhi nhà ngươi, nhân duyên bốn phương tám hướng, e rằng không chỉ có một nam nhân đâu!" Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi. Trong thời buổi này, nữ nhân có nhiều nam nhân chỉ có thể là kỹ nữ.
1
2 Hỏa Diễm U Lan Chương 13
12 Người lùn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm