Cố Việt Châu quay lại xe lục tìm ra một chiếc khăn len, tùy ý quàng lên cổ tôi.
"Trời lạnh quá, tạm đeo đỡ đi."
Tôi cúi đầu nhìn những mũi đan không mấy ngay ngắn trên khăn, lập tức hiểu ra.
Đây mới chính là món quà anh ấy tặng.
Tôi chợt nhớ đến đôi găng tay len mình từng đan tặng anh ấy.
Không biết anh ấy vứt ở đâu rồi?
Thần sắc của Cố Việt Châu có chút không tự nhiên:
"Cái em đan là găng tay len, bẩn giặt sẽ bị co rút. Cứ trưng ra đấy cũng tốt mà."
Tôi không nhịn được càm ràm:
"Anh là đồ ngốc à? Co rút thì em đan lại cho anh là được chứ gì."
Anh nhìn tôi, giọng điệu nghiêm túc và chân thành:
"Không nỡ."
Không nỡ để tôi tốn thời gian đan sao?
Trái tim nhỏ bé của tôi đ/ập thình thịch, cúi đầu không dám nhìn anh thêm lần nữa.
Cố Việt Châu dường như đã suy nghĩ rất lâu, khi hỏi ra vẫn vô cùng cẩn trọng:
"Khương Tâm Ngữ. Em có thích anh không?"
Tôi bị hỏi đến mức ngẩn người.
Chưa kịp mở lời, anh đã tự nói tiếp:
"Lúc đó quả thật anh suy nghĩ chưa thấu đáo, né tránh không thể giải quyết được vấn đề. Giờ thì anh thông suốt rồi."
"Em chịu ở lại bên cạnh anh, chứng tỏ em vẫn còn chút thích anh."
"Nếu không, người giàu có nhiều như vậy, tại sao em lại chịu gả cho anh chứ?"
... Tên này, tự mình thuyết phục mình giỏi thật đấy.
"Không thích cũng không sao. Từ bây giờ, em có thể từ từ thử thích anh được không?"
Hồi lâu sau.
Trong ánh mắt đầy mong đợi của anh, tôi gật đầu.
Lần này, tôi sẽ không đi đâu nữa.
Tôi nhìn đường viền hàm cứng cáp của anh, nhếch môi hỏi:
"Vậy những gì anh nói trước đó vẫn còn hiệu lực chứ?"
"Ừm?"
"Thì cái mà anh nói ấy, nhà cửa, cổ phần các thứ..."
Tôi lấy điện thoại ra, bật đoạn video lúc anh s/ay rư/ợu cho anh xem.
"Khương Tâm Ngữ."
"Người của anh còn là của em, em còn để tâm mấy thứ đó làm gì?"
"Không được đâu, gia cảnh sa sút mà. Cả nhà trông chờ vào một mình em nuôi đấy."
Cho đến một tháng sau, tôi mới biết tại sao anh ấy lại cười bí hiểm như vậy.
Một tháng sau.
Cố Việt Châu lần thứ ba mươi bị đuổi ra ngoài cùng với quà cáp.
"Thật là vô lý, thằng nhóc thối này dám đối xử với bảo bối nhà ta như vậy, để con bé phải thủ tiết ba năm trời!"
Người cha già của tôi hậm hực vác cuốc từ trong vườn đi vào.
"Đúng thế, khổ thân con gái ngoan của tôi. Nếu không phải năm đó nó quỳ trước linh vị tổ tiên ba ngày, thề thốt sẽ đối tốt với con cả đời, thì tôi mới không nỡ gả Tâm Tâm cho nó đâu."
Mẹ tôi bưng bát canh bổ dưỡng đến bên miệng tôi.
"Con à, con khổ rồi. Mấy món bổ này đều là thông gia gửi sang đấy, biết con mang th/ai, họ chỉ mong được đến tận nhà nấu canh nấu cơm cho con thôi. Mẹ đều từ chối hết rồi."
"À, cũng không hẳn là khổ ạ." Tôi nói đỡ cho anh ấy một câu.
Tên cẩu nam này vẫn khá hào phóng.
Ba năm qua, tôi tiêu xài của anh ấy không ít.
Nhưng điều tôi gi/ận là, chuyện tôi mang th/ai mà anh ấy dám giấu tôi cả một tuần!
Nếu không phải hôm đó đi biển về, hai người suýt chút nữa 'lửa gần rơm', thì có lẽ anh ấy cũng chẳng định khai thật.
Theo cách nói của anh ấy là 'sợ em muốn ly hôn với anh, bỏ đứa bé'.
Thật sự là quá vô lý.
Tại sao không thể là tôi bỏ chồng giữ con chứ?
Cho dù tôi có dũng cảm đề nghị ly hôn, cũng không có nghĩa là tôi không luyến tiếc cuộc hôn nhân ba năm này.
Tuy lúc đó là vì cần sự giúp đỡ của nhà họ Cố nên mới gả cho anh, nhưng không thể không thừa nhận,
Anh ấy đối với tôi vô cùng dung túng.
"Đợi đã. Mẹ, mẹ nói gì cơ, quỳ suốt ba ngày?"
Chẳng phải lúc đó kinh tế gia đình gặp vấn đề, nhà chúng ta phải đến cầu hôn Cố Việt Châu sao?
Mẹ ruột tôi liếc tôi một cái.
"Thằng nhóc thối đó, nó thường xuyên đến nhà ta, lấy cớ tìm Lâm Sương làm bài tập, ánh mắt cứ liếc về phía con. Mẹ biết ngay nó để ý con rồi."
"Chỉ có con là con lừa ngốc không nhận ra thôi."
"Con mới không phải con lừa ngốc!"
Mẹ tôi tự mình nói tiếp:
"Hừ. Nếu không phải bạn cũ đảm bảo, khen con trai họ là tuyệt nhất, là trời sinh một cặp với bảo bối nhà ta, thì chúng ta mới không chịu phối hợp diễn vở kịch này."
"Phụt."
Kinh tế sa sút, bố mẹ già yếu không c/ứu vãn được công ty là diễn ư??
Mẹ tôi mặt không đỏ tim không đ/ập, "Cũng không hẳn. Tốc độ tăng trưởng của nhà họ Cố hiện tại vẫn nhanh hơn nhà ta, so sánh lại thì đúng là nhà ta đang 'sa sút' thật."
Tôi suýt chút nữa thì nghẹn thở.
"Ôi đừng gi/ận, em bé sinh ra sẽ không xinh đâu đấy."
Đúng là mẹ ruột của tôi rồi.
Bố tôi đang nấp ở khe cửa nghe lén, không dám vào vì sợ làm tôi gi/ận.
Tôi quay đầu hỏi:
"Sao thế bố Khương?"
Người đàn ông từng hô mưa gọi gió trên thương trường như bố tôi, rụt rè bước vào, "Bảo bối, con đừng sợ, bố mẹ sẽ chống lưng cho con! Nếu con muốn bỏ chồng giữ con, bố mẹ sẽ đóng cửa công ty, toàn tâm toàn ý chăm sóc con, đảm bảo con không mệt mỏi, ngày nào cũng vui vẻ."
Lòng tôi ấm áp, chợt thông suốt vài chuyện.
Đúng vậy, họ coi tôi như báu vật từ nhỏ đến lớn, sao có thể vì c/ầu x/in người khác giúp đỡ mà gả tôi đi chứ.
Bố tôi hỏi:
"Con vẫn còn gi/ận à?"
"Hừ."
"Bố giúp con dạy dỗ nó thêm một trận nữa!"
Nói xong bố lại hằm hằm đi xuống lầu.
Tôi vừa ăn dâu tây, vừa thò đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn xuống lầu xem kịch hay.