Mẹ cũng bắt đầu đối xử khác biệt với hai chị em tôi sau khi chúng tôi kết hôn với những người đàn ông khác nhau.

Em gái làm gì cũng đúng, nó muốn ăn cherry đắt tiền là ăn, còn tôi thỉnh thoảng m/ua một ít cho con đỡ thèm thì lại bị coi là tiêu xài hoang phí.

Em gái bĩu môi nói: "Chị, chị đừng được voi đòi tiên nữa, cha có lương hưu mà, đâu cần chị phải lo lắng, hai căn nhà này nên coi như là sự bù đắp cho em đi?"

Mẹ lập tức phụ họa: "Đúng vậy, nhà này vốn dĩ là tài sản của chúng ta, chúng ta muốn cho ai thì cho, Trần Chân, cha mẹ còn chưa ch*t mà con đã nghĩ đến chuyện chiếm đoạt tài sản nhà chồng rồi à?"

Chiếm đoạt tài sản? Nhà tôi thì có cái gì mà chiếm?

Ngược lại là chồng tôi, hễ có chút tiền nhàn rỗi đều mang đi hiếu kính họ.

Tôi cười lạnh: "Nếu không muốn thì mẹ cứ đưa cả cha lẫn mẹ đi, nhà cũng cho em luôn, con không ý kiến gì."

Nói xong tôi đứng dậy định bỏ đi, mẹ tức gi/ận hét lớn sau lưng tôi: "Thái độ gì thế hả? Dù nhà có cho con hay không, chúng ta vẫn là cha mẹ con! Con vẫn phải phụng dưỡng chúng ta!"

Chồng tôi nghe thấy tiếng cãi vã, vội vàng bưng đĩa trái cây từ trong phòng ra.

Anh ấy lấy tạp dề lau tay, cười lấy lòng: "Cha mẹ, hai người bớt gi/ận, con biết em rể có bản lĩnh, nhưng việc phụng dưỡng gia đình con chắc chắn sẽ đảm nhận."

Nhìn dáng vẻ khúm núm cười làm hòa của chồng, lòng tôi xót xa.

Kiếp trước, chồng tôi thậm chí còn nhường cả phòng ngủ chính cho họ, gia đình ba người chúng tôi chen chúc trong một căn phòng nhỏ, anh ấy không hề oán trách nửa lời.

Con gái còn chẳng có chỗ đặt bàn học, mỗi ngày đều phải khom lưng nằm bò ra bàn trà để làm bài tập.

Đời này, tôi sẽ không để họ phải chịu ấm ức như vậy nữa!

Mẹ thậm chí còn chẳng buồn nhìn anh ấy lấy một cái, hừ lạnh một tiếng: "Nếu không phải tại mày không có bản lĩnh ra nước ngoài, thì hai ông bà già này có phải chia nhau ra để con cái phụng dưỡng thế này không?"

Chồng tôi đứng ngẩn ngơ một bên, còn em rể thì vắt chéo chân ngồi trên ghế sofa, dáng vẻ vô cùng thư thái.

Thỉnh thoảng nó lại dùng tiếng Anh hỏi em gái tôi rốt cuộc khi nào thì đi được, nó còn đợi về khách sạn để mát-xa nữa.

Cái gã ngoại quốc ch*t ti/ệt này, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn đã lộ rõ ra ngoài rồi.

Mẹ tôi vẫn cứ liên tục nhét trái cây cho nó: "Chris, con ăn thêm cherry đi, con làm việc vất vả, tốn trí n/ão lắm."

Em rể ném trái cây sang một bên rồi đứng dậy, em gái vội vàng nói: "Mẹ, dù sao thì mẹ đi nước ngoài với con cũng phải mang đủ một triệu, nếu không con không thể giúp mẹ làm thẻ xanh được đâu."

Tôi cũng đứng dậy: "Cha, nếu cha muốn ở lại đây để con phụng dưỡng thì cũng không thể không góp gì cả, mỗi người một căn nhà!"

Mẹ trừng mắt nhìn tôi, dường như không hiểu tại sao đột nhiên tôi lại cứng đầu như vậy.

Bà đã quyết tâm đi nước ngoài với em gái, 'rầm' một cái đứng dậy.

Mẹ xông vào bếp lấy con d/ao thái rau kề vào cổ mình hét lớn: "Trần Chân, nếu con không đồng ý để mẹ b/án hai căn nhà, mẹ ch*t cho con xem, mẹ sẽ để cho mọi người biết, con đúng là đứa con bất hiếu!"

Tất cả mọi người đều gi/ật b/ắn mình, em gái lấy tay che miệng hét lên, em rể thì trợn mắt, liên tục ch/ửi thề bằng tiếng Anh.

Cha tôi ôm ngựk thở dài: "Chuyện này là chuyện gì thế này, người một nhà sao lại làm lo/ạn đến mức này."

"Tiểu Chân, con không phải không biết tính khí của mẹ con, con cứ nghe lời bà ấy đi!"

Em gái sợ hãi nói: "Chị, không phải chỉ là một căn nhà thôi sao, vốn dĩ là của cha mẹ, chị cứ ép mẹ làm gì chứ?"

Tôi gi/ận đến run người, mẹ đắc ý nhìn tôi, dường như đang khoe khoang.

Khoe khoang cái quyền làm mẹ của bà, dù thế nào đi nữa, bà vẫn là mẹ tôi.

Đột nhiên cảm thấy mu bàn tay ấm áp, hóa ra là chồng nắm lấy tay tôi.

Anh ấy nhìn tôi chân thành nói: "Vợ à, chúng ta không cần căn nhà đó nữa, em đừng đối đầu với mẹ, anh đồng ý phụng dưỡng cha, cứ để cha ở nhà chúng ta là được."

Nước mắt tôi chực trào ra, sụt sịt mũi, tôi gật đầu: "Em có thể từ bỏ căn nhà, nhưng em muốn ký một bản cam kết với em gái."

"Từ hôm nay trở đi, em chỉ chịu trách nhiệm phụng dưỡng mẹ, còn chị chỉ chịu trách nhiệm phụng dưỡng cha, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được hối h/ận."

Em gái chưa kịp nói gì, mẹ đã lập tức đồng ý.

"Được thôi, không có mày làm tao tức gi/ận, đời này tao chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi!"

Em gái thấy vì khoản tiền một triệu đó nên cũng không nói gì thêm nữa.

Còn tôi che giấu sự lạnh lẽo trong ánh mắt, nhớ lại cuộc điện thoại mà em gái gọi đến khi mẹ nằm viện kiếp trước.

Đó là một cuộc điện thoại v/ay tiền.

Em gái ở nước ngoài không hề có cuộc sống nhung lụa như chúng tôi tưởng tượng, ngược lại ngày nào cũng phải đấu đ/á với đám tiểu tam.

Sau đó nó phát hiện ra, chính mình cũng chỉ là một trong số những tiểu tam đó, em rể còn khóa thẻ ngân hàng của nó.

Em gái hoàn toàn suy sụp, muốn v/ay tiền để về nước.

Tôi còn chưa kịp cho nó v/ay tiền thì đã trọng sinh.

Tôi muốn xem thử, lần này đổi lại là mẹ tôi đi cùng nó, xem hai người họ trụ được bao lâu.

Sau khi b/án nhà, mẹ đi đâu cũng khoe là sắp theo con gái thứ hai ra nước ngoài hưởng phúc.

Hàng xóm láng giềng không ai là không ngưỡng m/ộ bà, thi nhau nói bà có số hưởng, có đứa con gái giỏi giang.

Còn đối với tôi, họ lại thở dài: "Đứa lớn từ nhỏ đã hiểu chuyện, ai mà ngờ lớn lên lại không lấy được chồng tốt như đứa thứ hai nghịch ngợm cơ chứ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cắt đứt nhân duyên

Chương 25
Bà đồng ở phía tây thành có thể xem và cắt đoán nhân duyên. Mẫu thân dẫn huynh trưởng và đại tỷ đến xem. Bà đồng phán rằng, nhân duyên của huynh trưởng ở phía đông, còn nhân duyên của đại tỷ ở phía tây. Phía đông là hoàng cung, phía tây là vương phủ. Mẫu thân mừng đến phát điên: "Hành nhi làm phò mã, Hinh nhi làm vương phi. Nhà họ Thẩm chúng ta sắp phát đạt rồi!" Sau khi trả tiền hương khói, mẫu thân định dẫn chúng ta rời đi. Bà đồng bỗng liếc thấy ta đang đi phía sau, lập tức nhíu mày: "Tiểu nữ nhi nhà ngươi, nhân duyên bốn phương tám hướng, e rằng không chỉ có một nam nhân đâu!" Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi. Trong thời buổi này, nữ nhân có nhiều nam nhân chỉ có thể là kỹ nữ.
1
2 Hỏa Diễm U Lan Chương 13
12 Người lùn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm