Anh ấy lại đổi giọng: "Không có cảm ơn."
Một tuần sau đó.
Tôi không ngờ vết thương của Tần Nhạc ngày càng nhiều.
Nhưng anh không nói gì cả.
Để bản thân không suy nghĩ lung tung.
Cứ rảnh rỗi là tôi lại lướt điện thoại để đá/nh lạc hướng.
Trên Xiaohongshu (Tiểu Hồng Thư).
Tôi lại lướt thấy bài đăng mới của Summer: 【Vợ muốn ly hôn với mình, mình không dám níu kéo vì sợ làm cô ấy chán gh/ét, nhưng lại không muốn ly hôn thật, phải làm sao đây? Quỳ xuống c/ầu x/in cô ấy thì có tác dụng không?】
Phần bình luận đầy tiếng thở dài.
【Chủ thớt lúc đăng bài đầu tiên chẳng phải mới cưới sao? Mới mấy tháng đã ly hôn rồi?】
【Kết hôn chớp nhoáng quả nhiên không đáng tin!】
【Xem đi, trong đời thực làm gì có chuyện cưới trước yêu sau, chỉ có nhìn nhau là thấy gh/ét thôi.】
【...】
Vì tò mò, tôi nhấn vào trang cá nhân của anh ta rồi lướt xuống dưới cùng.
Bài đăng đầu tiên của Summer.
【Đã kết hôn chớp nhoáng với đàn em khóa dưới mà mình yêu từ cái nhìn đầu tiên hồi cấp ba, mình hạnh phúc đến mức run cả người! Nghe nói mọi người ở đây đều rất nhiệt tình, vậy có thể giúp mình hiến kế không? Mình nên ở bên cô ấy thế nào để cô ấy không gh/ét mình?】
Bình luận được nhiều lượt thích nhất viết: 【Hãy tôn trọng cô ấy, đừng nghĩ rằng kết hôn rồi thì mọi thứ đều là đương nhiên, làm việc gì cũng nên hỏi ý kiến cô ấy nhiều hơn.】
Bài đăng thứ hai của Summer.
【Vợ mình t/át người đàn ông khác nhưng lại không t/át mình, liệu có phải cô ấy không thích mình?】
Bình luận được ghim chính là lời đ/ộc thoại của anh ta: 【Hì hì, cô ấy chắc vẫn thích mình! Dù sao cô ấy cũng chủ động đứng ra giải vây cho mình mà! Dáng người nhỏ bé của cô ấy cứ thế chắn trước mặt mình, m/ắng đối phương đến mức không dám thở mạnh! Cô ấy thật dũng cảm, đây là lần đầu tiên mình được người khác bảo vệ! Mình muốn theo đuổi cô ấy cả đời!】
Khung cảnh này thật quen thuộc.
Hình như tôi đã từng đích thân trải qua.
Với sự nghi ngờ, tôi tiện tay lướt thêm vài bài.
【Mình tìm được việc làm rồi, mình phải nỗ lực ki/ếm tiền để vợ có cuộc sống tốt đẹp!】
【Bạn mình như bị hâm ấy, không biết vợ có vì cô ấy mà gi/ận mình không!】
【Tin tốt: Vợ mình đã chủ động nhìn mình tắm. Tin x/ấu: Hình như cô ấy đã cho mình cơ hội, nhưng mình lại không nắm bắt được. Mình cũng không muốn đứng đực ra đó, nhưng cứ nhìn thấy cô ấy là mình lại căng thẳng! Mình sợ mình lại làm cô ấy đ/au, cô ấy sẽ không cần mình nữa!】
Liên kết mọi chuyện lại với nhau.
Hoàn toàn khớp với cuộc sống của tôi và Tần Nhạc.
Vậy ra Summer này chính là Tần Nhạc sao?
Thế còn chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên hồi cấp ba là sao?
Muốn hỏi cho rõ ràng.
Tôi tìm thẳng đến công ty chuyển nhà.
Tần Nhạc vừa ngồi xe tải trở về, chuẩn bị tan làm.
Người chào hỏi anh trước tôi là một gã đàn ông b/éo m/ập cầm cặp da.
Trông không giống người tốt.
Gã nói gì đó với Tần Nhạc.
Tần Nhạc lên xe của gã.
Trực giác mách bảo tôi chuyện này có liên quan đến những vết thương trên người anh.
Tôi lén đi theo.
Theo đến một võ đài quyền anh ngầm.
Nơi này tràn ngập những tiếng gào thét khản đặc.
Không khí nồng nặc mùi rư/ợu và mồ hôi.
Người bên dưới võ đài đi/ên cuồ/ng vung vẩy tiền cược.
Người trên võ đài đ/ấm nhau túi bụi, Tần Nhạc cũng ở trong số đó.
Anh cao hơn đối phương nửa cái đầu.
Ra tay vô cùng tà/n nh/ẫn.
Đối phương cũng chỉ tầm hơn hai mươi tuổi.
Sức mạnh không chiếm ưu thế nhưng hành động rất nhanh nhẹn.
Dùng một cú móc trái giáng thẳng vào cằm Tần Nhạc.
Hai người đá/nh nhau giằng co.
Chẳng mấy chốc đều bị thương.
Tôi nhìn vết sưng ở khóe mắt Tần Nhạc và chiếc răng bảo hộ bay ra trong giây lát, tay bất giác nắm ch/ặt.
"Tần Nhạc! Đừng đá/nh nữa!"
Tôi hét lớn về phía võ đài, "Tần Nhạc! Về nhà với em đi! Đừng đá/nh nữa! Đừng đá/nh nữa!"
Nhưng tiếng gào của tôi bị tiếng reo hò cổ vũ nhấn chìm.
Sau đó tiếng cổ vũ biến thành tiếng hoan hô.
Qua làn nước mắt, tôi nhìn thấy trọng tài giơ tay Tần Nhạc lên.
Có người thất vọng ch/ửi bới.
Có người phấn khích cười lớn.
Tần Nhạc cuối cùng cũng nhìn thấy tôi qua đám đông đang tản ra.
Mặt anh đầy vết thương.
Tôi thậm chí không nhìn ra biểu cảm lúc này của anh.
Nhưng anh đột nhiên khuỵu gối xuống.
Tôi không nghĩ ngợi gì mà lao đến, dùng cơ thể đỡ lấy anh.
Tôi vội vàng hỏi: "Tại sao anh lại đến đây?"
"Muốn ki/ếm tiền."
"Chẳng phải đã tìm được việc rồi sao? Cứ làm ăn chân chính không phải tốt sao?"
"Muốn ki/ếm thêm chút nữa."
"Dạo này anh rất thiếu tiền à?"
"Ừm..."
"Thiếu bao nhiêu?"
"Hai mươi vạn."
"Hai mươi vạn?"
"Nếu anh có thể lấy ra hai mươi vạn này, có phải em sẽ không b/án anh cho Cố Nghiên nữa không? Có phải chúng ta không cần ly hôn nữa không?"
Tần Nhạc tưởng tôi đang cần gấp hai mươi vạn nên mới muốn ly hôn để lấy tiền.
Đúng lúc đó, bạn tù cũ tìm đến anh, bảo anh đi đấu giải.
Thắng một trận được năm vạn.
Trong đêm khuya tại ngã tư đường, tôi tức đến mức dậm chân.
"Tần Nhạc, anh có phải đồ ngốc không! Tiền sính lễ! Hai mươi vạn đó là tiền sính lễ em muốn trả lại cho anh!"
Tần Nhạc đang dán cao cho mình.
Nghe thấy lời tôi, tay anh khựng lại.
Anh ngồi bệt xuống lề đường như thể đang dở quẻ.
"Vậy anh không cần tiền nữa, chúng ta không ly hôn nữa."
Tôi nhớ lại những bài đăng của anh, hỏi: "Anh không muốn ly hôn sao không nói sớm?"
"Anh không có tư cách yêu cầu em điều gì... Anh có án tích, sắp ba mươi rồi mà sự nghiệp mới bắt đầu, anh chẳng cho em được gì cả, em có thể đuổi anh đi bất cứ lúc nào, mà anh đến cả tư cách níu kéo em cũng không có."
Anh dùng tay áo quệt ngang khóe mắt.
Lúc đó tôi mới nhận ra anh đang khóc.