Sau khi mối đe dọa từ chú Lý Kiến Quốc tạm thời được giải tỏa, cuộc sống của Lý Tưởng dần trở lại quỹ đạo. Cậu dồn tâm sức vào việc tìm ki/ếm việc làm, nhờ vào kinh nghiệm và thành quả dự án tích lũy trước đó, cậu nhanh chóng nhận được thư mời làm việc từ hai công ty. Cậu chọn một nơi có triển vọng phát triển tốt hơn, mức lương cũng cao hơn chỗ cũ một chút. Ngày đầu tiên đi làm, cậu đứng trong tòa cao ốc mới, nhìn khung cảnh thành phố ngoài cửa sổ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, lòng cảm thấy rất bình yên. Những gì cần qua thì đã qua, những gì cần đến rồi cũng sẽ đến.

Bố cậu, ông Lý Thủ Thành, cảm nhận rõ sự thay đổi trong thái độ của em trai. Mặc dù Lý Kiến Quốc không còn qua lại thăm hỏi, nhưng cũng không gọi điện đến bàn chuyện nhà cũ nữa. Một tảng đ/á trong lòng ông Lý Thủ Thành cuối cùng cũng được trút bỏ. Dù không rõ con trai đã làm gì, nhưng ông tin tưởng Lý Tưởng nên cũng không truy hỏi thêm. Chỉ là mỗi khi Lý Tưởng về nhà ăn cơm, ông lại làm thêm vài món, hai bố con ngồi đối diện nhâm nhi chén rư/ợu, trò chuyện những chuyện vụn vặt thường ngày, không khí thoải mái hơn bất cứ lúc nào trước đây.

Nhưng Lý Tưởng vẫn không hoàn toàn mất cảnh giác. Cậu vẫn theo dõi tin tức về việc cải tạo khu phố cổ, cũng để tâm đến động thái của chú mình. Ba mươi vạn tệ mà chú v/ay vẫn đang được trả dần theo như giấy n/ợ, tuy mỗi tháng chỉ trả một phần nhỏ nhưng ít nhất cho thấy ông ta đang thực hiện lời hứa. Lý Phi thỉnh thoảng đăng ảnh trên trang cá nhân vẫn chỉ là cuộc sống thường ngày của một sinh viên bình thường, không còn thấy xuất hiện những món đồ đắt tiền nữa. Tất cả những điều này dường như cho thấy chú cậu quả thực đã biết tiết chế.

Tuy nhiên, dưới mặt nước phẳng lặng, những dòng chảy ngầm chưa bao giờ dừng lại. Một chiều thứ Bảy, khi Lý Tưởng đang tăng ca ở công ty mới, đột nhiên nhận được tin nhắn từ một số lạ: "Chào anh Lý, tôi là Lưu Kim Thủy của Kim Thủy Property. Nghe nói anh đang giữ một vài thứ liên quan đến Lý Kiến Quốc, tôi muốn hẹn anh nói chuyện. Việc này có lợi cho cả anh và tôi. Nếu tiện, xin hãy gọi lại." Cuối tin nhắn có đính kèm số điện thoại.

Lý Tưởng nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu, sự cảnh giác trong lòng lập tức dâng cao. Làm sao Lưu Kim Thủy biết số điện thoại của cậu? Làm sao hắn biết cậu đang giữ đồ của chú? Chỉ có một lời giải thích - tin tức từ phía chú cậu đã bị rò rỉ. Hoặc tệ hơn, chú cậu vẫn chưa hoàn toàn dừng tay mà vẫn còn liên lạc với Lưu Kim Thủy.

Cậu không trả lời ngay mà gọi điện cho chú trước. Chuông reo vài hồi mới có người bắt máy, giọng Lý Kiến Quốc nghe có vẻ mệt mỏi: "Alo, Tiểu Tưởng à?"

"Chú, Lưu Kim Thủy vừa nhắn tin cho cháu, bảo muốn tìm cháu nói chuyện. Sao ông ta lại biết số điện thoại của cháu ạ?" Lý Tưởng hỏi thẳng.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi vang lên tiếng thở dài: "Tiểu Tưởng, chú xin lỗi... chú... mấy hôm trước chú uống say quá, lúc phàn nàn với một người bạn thì lỡ miệng nói ra chuyện cháu lấy đồ của Lưu Kim Thủy. Người bạn đó có thể có qua lại với phía Lưu Kim Thủy... là lỗi của chú, chú lại gây thêm rắc rối cho cháu rồi."

Lý Tưởng nhắm mắt lại, trong lòng có chút bất lực nhưng cũng không quá ngạc nhiên. Tính cách của chú là vậy, không quản được cái miệng, không giữ được chuyện. Chuyện đã đến nước này, có phàn nàn cũng vô ích. "Chú, cháu biết rồi. Chuyện này để cháu xử lý, chú đừng bận tâm nữa. Sau này bớt uống rư/ợu lại, cũng bớt qua lại với mấy kẻ bất hảo đó đi."

Cúp điện thoại, Lý Tưởng nhìn tin nhắn đó, suy nghĩ cách trả lời. Lưu Kim Thủy chủ động tìm đến cửa chứng tỏ hắn lo lắng những bằng chứng trong tay chú cậu rơi vào tay kẻ khác sẽ gây bất lợi cho hắn. Hắn không rõ mục đích của Lý Tưởng khi giữ những bằng chứng này nên muốn thăm dò thực hư. Từ chối gặp mặt trực tiếp sẽ khiến đối phương càng cảnh giác hơn. Chi bằng cứ gặp mặt, xem Lưu Kim Thủy rốt cuộc muốn làm gì.

Lý Tưởng cân nhắc câu chữ rồi nhắn lại: "Chào Lưu tổng, tôi đã nhận được tin nhắn. Có chuyện gì nói qua điện thoại cũng được, không cần phải gặp mặt phiền phức đâu. Ông cứ nói đi."

Vài phút sau, điện thoại gọi đến trực tiếp. Giọng Lưu Kim Thủy nghe rất trơn tru, mang theo sự nhiệt tình quen thuộc của dân kinh doanh: "Ôi anh Lý, ngưỡng m/ộ đã lâu. Tôi là Lưu Kim Thủy đây. Mạo muội làm phiền, mong anh đừng trách. Tôi nghe nói gần đây anh đã giúp chú anh một việc lớn, quả là một đứa cháu hiếu thảo. Giữa chúng ta cũng chẳng có hiềm khích gì, tôi chỉ muốn kết bạn với anh thôi. Anh xem, chút hiểu lầm nhỏ giữa chú anh và tôi đều là chuyện quá khứ rồi. Chúng ta không cần thiết phải vì mấy món n/ợ cũ mà làm tổn hại hòa khí, đúng không?"

Lý Tưởng bình thản đáp: "Lưu tổng, ông nói thẳng đi, tìm tôi có chuyện gì?"

Lưu Kim Thủy cười: "Sảng khoái! Vậy tôi nói thẳng. Anh Lý, những thứ anh đang giữ thực ra chẳng có ích gì cho anh, nhưng có thể ảnh hưởng đến chú anh. Tôi muốn bỏ tiền m/ua lại, coi như kết bạn. Anh cứ ra giá đi, chỉ cần không quá vô lý, Lưu Kim Thủy tôi tuyệt đối không mặc cả."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
11 U Minh Chương 27
12 Qủy ăn xương Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ở cữ mẹ chồng bắt ăn cháo loãng, tôi tự đặt cơm cữ khiến bà tái mặt

Chương 8
Gần đây có một tiệm chuyên làm suất ăn cho phụ nữ sau sinh, bao gồm ba bữa chính và hai bữa phụ mỗi ngày. Thực đơn được ghi rất rõ ràng: bữa sáng có trứng, cháo ngũ cốc và rau xanh; bữa trưa có thịt và canh; buổi chiều có trái cây; còn bữa tối có thêm các món hầm.
0