Tôi lắc đầu, không nghĩ đến những chuyện này nữa. Lấy thức ăn tối từ trong tủ lạnh ra, thắt tạp dề rồi mở vòi nước rửa rau. Tiếng nước chảy róc rá/ch, trong bếp nhanh chóng lan tỏa mùi hương thanh khiết của những loại rau tươi vừa được c/ắt nhỏ. Đậu Đậu còn nửa tiếng nữa mới từ chỗ Triệu Kiến Quân về, khoảng thời gian này vừa đủ để tôi nấu cơm và hầm canh.

Một ngày cuối tuần cuối tháng Năm, tôi đưa Đậu Đậu đến vườn bách thảo ở ngoại ô. Hoa anh đào đã tàn từ lâu, nhưng hoa hồng đang nở rộ, những cánh đồng hoa đỏ vàng trải dài dọc theo triền dốc. Đậu Đậu mặc chiếc áo thun ngắn tay in hình chú khủng long nhỏ, lạch bạch chạy trên con đường nhỏ ven cánh đồng hoa. Tôi theo sau, giơ điện thoại lên chụp ảnh cho con. Ánh nắng sáng đến mức trắng lóa, trong gió toàn là mùi hương hoa và mùi ấm áp bốc lên từ cỏ cây bị nắng nung nóng.

Chiều hôm đó, chúng tôi ngồi trên băng ghế dưới gốc cây đa lớn ăn kem. Đậu Đậu ăn vị dâu, miệng dính đầy màu hồng, tôi vừa lau mặt cho con vừa cười, thằng bé cười khúc khích rồi dụi đầu vào lòng tôi. Một cặp vợ chồng già đi ngang qua, mái tóc bạc trắng, bà cụ dừng lại nhìn chúng tôi một lúc, mỉm cười gật đầu với tôi: "Thằng bé xinh xắn quá, giống cháu. Cháu tự mình đưa con đi chơi à? Không dễ dàng gì đâu."

Tôi cười đáp là phải. Bà cụ lại nói: "Chăm con khéo thế này, cháu làm mẹ giỏi lắm. Sau này sẽ có những ngày tháng tốt đẹp thôi." Ông cụ bên cạnh giục bà đi, bà vẫy tay với tôi rồi chậm rãi bước đi. Tôi nhìn bóng lưng họ, khoác tay nhau, nhịp bước đồng điệu, cái bóng của họ bị ánh hoàng hôn kéo dài ra.

Đậu Đậu ăn xong kem, bàn tay nhỏ dính dấp nắm lấy ngón tay tôi, ngước đầu lên gọi "mẹ bế". Tôi cúi người bế con lên, đôi chân ngắn của con kẹp lấy eo tôi, khuôn mặt áp vào vai tôi, hơi thở mùi dâu tây phả vào bên cổ. Tôi ôm con chậm rãi bước đi, bóng tối từ cuối cánh đồng hoa lan tỏa đến, nhuộm cả cánh đồng hoa hồng thành màu hổ phách ấm áp.

Cuộc sống cứ thế trôi qua từng ngày. Có những lúc bận rộn đến mức chân không chạm đất, có những lúc mệt đến mức nằm liệt trên sofa không muốn động đậy, nhưng cũng có những khoảnh khắc được bao bọc bởi gió nhẹ và hoàng hôn, lòng mềm nhũn như nước như lúc này.

Đậu Đậu dần ngủ thiếp đi trên vai tôi, bàn tay nhỏ vẫn nắm ch/ặt lấy cổ áo tôi. Tôi bước nhẹ hơn, men theo con đường cũ đi về phía cổng vườn bách thảo. Điện thoại trong túi rung lên, tôi không xem, đợi đến khi ra bãi đỗ xe đặt Đậu Đậu vào ghế an toàn, thắt dây xong mới lấy ra nhìn. Là một bức ảnh Lý Vi gửi - những quả cà chua cô ấy trồng trên ban công đã chín đỏ, dòng trạng thái viết: "Quả đầu tiên, để dành cho cậu và Đậu Đậu".

Tôi trả lời một chữ "Được" rồi khởi động xe. Ngoài cửa sổ, cánh cổng sắt của vườn bách thảo từ từ khép lại trong bóng chiều, để lại cánh đồng hoa và ánh hoàng hôn ở phía sau. Con đường phía trước có đèn đường sáng rực, uốn lượn dẫn vào muôn vàn ánh đèn nhà của thành phố. Đậu Đậu ngủ say ở ghế sau, hơi thở đều đặn, khuôn mặt nhỏ nhắn được ánh đèn đường chiếu sáng rồi lại tối dần.

Tôi nhìn con đường phía trước, nắm ch/ặt vô lăng, trong lòng có một sự bình yên vững chãi đến mức muốn rơi nước mắt. Con đường này, là một mình tôi đã đi qua. Con đường sau này, vẫn phải một mình dẫn Đậu Đậu đi tiếp. Nhưng tôi không còn sợ nữa.

Gió ngoài cửa sổ thổi vào, thổi bay chút dư vị ngọt ngào cuối cùng của cây kem trong xe. Tôi bật nhạc, tùy ý chọn một bài hát cũ, tiếng nữ ca sĩ dịu dàng hát về những chuyện nhỏ nhặt trong một mùa xuân nào đó. Đậu Đậu trở mình trong giấc mơ, lí nhí gọi một tiếng "mẹ", rồi lại tiếp tục ngủ.

Tôi hạ thấp âm lượng, xe lăn bánh trên đường cao tốc, hòa vào dòng sông ánh sáng ấm áp, chảy trôi của thành phố này.

Chương 8

Tháng Sáu đến, thời tiết đã nóng như cái lồng hấp. Đậu Đậu được lên lớp ở trường mầm non, từ "lớp Mầm Nhỏ" lên "lớp Mầm Non", đổi phòng học mới và giáo viên mới. Ngày đầu tiên đi học, con đứng ở cửa nắm ch/ặt lấy ngón tay tôi không chịu buông, đôi mắt to tròn đầy vẻ căng thẳng. Tôi ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với con, dán chiếc sticker nhỏ đã chuẩn bị sẵn lên mu bàn tay con, bảo con: "Chiều nay mẹ sẽ là người đầu tiên đến đón con, con giúp mẹ xem lớp học mới có vui hơn lớp cũ không nhé". Thằng bé suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng buông tay, vừa đi vừa ngoái lại nhìn tôi rồi theo cô giáo vào trong. Tôi đứng ở cửa một lúc, nhìn qua cửa sổ thấy con chậm rãi đi vào góc lớp, ngồi xuống xem chậu cây trầu bà trên bệ cửa sổ, cô giáo đi đến nói chuyện với con, con ngẩng đầu trả lời gì đó, ngón tay nhỏ chỉ vào lá cây. Lúc này tôi mới quay người rời đi, khi bước ra khỏi cổng trường, bước chân nhẹ nhàng hơn bình thường một chút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
11 U Minh Chương 27
12 Qủy ăn xương Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bút vẽ khó họa xương, thâm tình chẳng thọ lâu

Chương 10
Sau khi xuyên không thành thiếu gia thật bị bế nhầm, tôi chết thảm vì không thoát được kịch bản phải đỡ tai ương cho thiếu gia giả. Chỉ có nữ phụ bị gia tộc coi như quân cờ bỏ đi mới chịu thu liễm hài cốt mà ngay cả cha mẹ ruột cũng chê là xui xẻo. Tôi dùng cơ hội làm lại cuộc đời đổi từ hệ thống, trực tiếp tìm đến khu nhà tập thể nơi nữ phụ sinh sống. Lần này, Lục Vãn Chu bị hệ thống ngẫu nhiên thiết lập mắc chứng tự kỷ. Mỗi ngày tôi đều ngồi bên cạnh nhìn cô ấy vẽ tranh, dùng tiền ăn sáng tiết kiệm được để mua bút chì màu cho cô ấy. Dù cô ấy không nói lời nào, nhưng trên bảng vẽ bắt đầu xuất hiện góc nghiêng gương mặt tôi. Tôi từng nghĩ, góc khuất bị mọi người lãng quên này có thể trở thành thế giới của riêng mình. Cho đến khi thiếu gia giả mâu thuẫn với nữ chính, chạy đến tán tỉnh nữ phụ. Lúc xuống xe, cậu ta vô tình giẫm vào vũng nước rồi trượt ngã, làm trầy xước đầu gối. Lục Vãn Chu vốn dĩ luôn thờ ơ với thế giới bên ngoài, bỗng nhiên vứt bút vẽ lao tới. Cô ấy dùng ống tay áo sạch sẽ của mình, vụng về lau đi vết bùn trên mặt thiếu gia giả. Đôi mắt vốn trống rỗng nay tràn đầy vẻ bối rối và xót xa. Tôi đứng nhìn bức tranh vẽ dở dang hình bóng mình trên bảng vẽ, bị gió thổi bay xuống đất.
Kinh dị
Kinh dị
0