Đợi tôi xong việc quay lại bàn thì tiệc đã gần tàn. Món tráng miệng được mang lên, từng bát nhỏ ngó sen chưng đường phèn bày biện ngay ngắn. Tôi ngồi xuống, không kìm được nếm thử một miếng, vị ngọt dẻo tan trên đầu lưỡi, thơm nức mùi hoa quế.
"Ngon không?" Lâm Miểu ghé lại gần hỏi tôi.
"Ngon lắm, cậu thử đi."
Cô ta lắc đầu từ chối, cười nói: "Tớ không dám ăn đâu, dạo này b/éo lên không ít."
Tôi liếc nhìn cô ta, chiếc váy liền thân màu đen đó rất tôn dáng, trông chẳng thấy b/éo chút nào. Nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều, cứ thế tự mình ăn hết phần ngó sen đó. Lục Triết đưa tờ giấy ăn qua, tôi nhận lấy lau miệng rồi cười với anh.
Lúc đó trong đầu tôi chỉ toàn cảm giác mãn nguyện kiểu "bữa cơm hôm nay ăn thật thoải mái", "gia đình tụ họp thật tốt". Tôi nhìn quanh, ngắm nhìn vẻ hòa thuận vui vẻ của người thân, nhìn chồng và bạn thân ngồi cạnh, cảm thấy mình đã có được hạnh phúc bình yên nhất thế gian.
Chiều hôm ấy, Lâm Miểu trông thật bình thường, thật thân thiết, thật khiến người ta an tâm. Cô ta vẫn y như mọi ngày, cần nói thì nói, cần cười thì cười, cần chăm sóc tôi thì chăm sóc, lúc nói chuyện với Lục Triết cũng chẳng hề có lấy một chút gì vượt quá giới hạn.
Vì thế, khi cơn bão thực sự ập đến, tôi mới trở tay không kịp.
Bởi vì trước ngày hôm đó, tất cả những điểm bất thường của cô ta đều khoác lên mình lớp vỏ bọc "bạn thân". Lớp vỏ đó quá dày, dày đến mức tôi cứ ngỡ bên trong toàn là chân tình.
Ẩn dưới bầu không khí yên bình náo nhiệt ấy là sự phóng túng đang chực chờ bùng n/ổ. Thế mà tôi vẫn đang bưng bát mì trường thọ, ăn ngon lành.
Bước ngoặt của mọi chuyện bắt đầu từ một ly rư/ợu trắng.
Khi tiệc sắp tàn, bàn của bác ba có người đề nghị mời rư/ợu mừng thọ. Nhà tôi vốn có quy tắc này, đám con cháu phải đi mời từng bàn để tỏ lòng hiếu thảo. Lục Triết với tư cách là cháu rể, đương nhiên không thể từ chối. Anh cầm chén trà qua, mấy bậc trưởng bối không chịu, bảo "Lục Triết hôm nay bắt buộc phải uống một ly, không uống là không nể mặt".
Lục Triết tửu lượng thực ra không tệ, chỉ vì phải lái xe nên vẫn luôn dùng trà thay rư/ợu. Nhưng bác ba đã lên tiếng, anh cũng khó lòng từ chối, đành đổ một chén rư/ợu trắng nhỏ, nói "chỉ ly này thôi, con xin kính ông". Anh ngửa cổ uống cạn, dốc ngược đáy ly, động tác dứt khoát, nhận được tràng pháo tay tán thưởng của cả sảnh tiệc.
Lâm Miểu ngồi cạnh tôi, chứng kiến toàn bộ, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Lục Triết. Đợi anh về chỗ, cô ta là người đầu tiên đưa ly nước ấm: "Anh Lục, uống chút nước đi, kẻo đỏ mặt đấy."
Lục Triết nhận lấy, nói lời cảm ơn, không nói thêm gì.
Lâm Miểu dường như được khích lệ, lại dịch sang phía anh thêm chút nữa, bắt đầu tìm chuyện tán gẫu. Đầu tiên là hỏi chuyện công việc, rồi hỏi anh có hay tập gym không, sau đó lại hỏi quê anh ở đâu, bố mẹ làm nghề gì. Những câu hỏi này thực ra cô ta đã biết câu trả lời từ lâu, nhưng vẫn hỏi từng câu một, như thể đang tìm cớ để bắt chuyện.
Tôi ngồi bên cạnh nghe, lúc đầu còn đỡ lời giúp cô ta: "Miểu Miểu, cậu đang điều tra hộ khẩu đấy à?". Cô ta cười hì hì đáp lại: "Tớ với anh Lục quen nhau bao nhiêu năm rồi mà chưa từng được nói chuyện tử tế, hôm nay cơ hội hiếm có."
Tôi cười trừ, không nói gì thêm.
Sau đó cô ta tự rót cho mình ly rư/ợu vang thứ hai. Ly này uống nhanh hơn ly trước, vài ngụm đã cạn sạch. Khi đặt ly xuống, hai má cô ta đã ửng hồng rõ rệt, ánh mắt đảo quanh, giọng nói cũng dần trở nên mềm mỏng.
"Vãn Vãn," cô ta nắm tay tôi, giọng điệu như thể đã say, "Cậu hạnh phúc thật đấy, tớ gh/en tị với cậu ch*t đi được."
Tôi tưởng cô ta nói nhảm, vỗ vỗ tay cô ta: "Đợi cậu gặp được người phù hợp, cũng sẽ hạnh phúc thôi."
Cô ta cười, ánh mắt liếc về phía Lục Triết: "Nhưng trên đời này, người đàn ông tốt như anh Lục, còn được mấy người?"
Câu nói đó rơi vào không trung như một chiếc lông vũ, nhẹ bẫng nhưng lại khiến tim tôi thắt lại. Tôi vừa định mở lời thì cô ta đã quay sang Lục Triết, bưng cái ly rỗng của mình chạm vào ly anh: "Anh Lục, ly này em kính anh, cảm ơn anh những năm qua đã chăm sóc Vãn Vãn nhà em."
Lục Triết không nâng ly, chỉ khẽ gật đầu: "Đó là việc nên làm, không cần khách sáo."
Lâm Miểu cũng không thấy ngại, rụt tay về, đổ nốt giọt rư/ợu cuối cùng trong ly vào miệng. Tư thế uống rư/ợu của cô ta rất thuần thục, khi ngửa cổ ra sau, cần cổ tạo thành một đường cong dài, đôi bông tai đung đưa leng keng.
Tôi nhíu mày, ghé sát tai khuyên nhỏ: "Được rồi, đừng uống nữa, lát nữa lại khó chịu đấy."
Cô ta xua tay với tôi: "Không sao, tớ vui. Ông nội cậu mừng thọ, bao nhiêu họ hàng tụ họp, náo nhiệt thế này cơ mà. Tớ mừng cho cậu đấy."
Nói đoạn, cô ta lại nghiêng người về phía Lục Triết. Lần này cả nửa thân trên đều ngả sang, gần như vượt qua cả tay vịn ghế, một tay cô ta chống lên mép bàn, tay kia vươn ra lấy chai rư/ợu trước mặt Lục Triết. Đó là chai rư/ợu ngon bác ba đặc biệt mang đến, còn thừa chưa đầy nửa chai, đặt bên tay phải của Lục Triết.
"Anh Lục, rót thêm cho anh chút nhé?" Cô ta lắc lắc chai rư/ợu, giọng điệu nhẹ nhàng.
Lục Triết giơ tay đ/è lên thân chai, giọng bình thản: "Anh không uống nữa, lát nữa còn lái xe."