Bên phía bố mẹ anh ấy nói sao?”
Ngón tay tôi lơ lửng trên bàn phím, mãi không thể gõ xuống.
Năm năm.
Từ lúc anh ấy hai bàn tay trắng đến khi công ty đi vào quỹ đạo như hiện tại.
Tôi vì anh mà rời xa quê hương, thậm chí không tiếc cả việc chiến tranh lạnh với mẹ.
Tôi cứ ngỡ mình đã đợi được ngày khổ tận cam lai.
Nhưng thứ tôi nhận được, lại là một sự phản bội.
Không biết phải giải thích với bố mẹ thế nào, tôi hít sâu một hơi, gõ xuống vài chữ.
“Mẹ, chuyện đính hôn cứ tạm hoãn lại đã ạ.”
Ngay sau đó, tôi mở ứng dụng đặt vé, m/ua một tấm vé máy bay về quê.
Làm xong tất cả, tôi đứng dậy đi ra phòng khách.
Nhìn quanh căn hộ do chính tay Yến Cảnh Sơ bài trí.
Khóa vân tay là do anh ấy thay, phòng khách, hành lang, ban công, tám cái camera độ phân giải cao vẫn đang chớp nháy những đốm sáng đỏ li ti.
Tôi từng nghĩ đây là bằng chứng cho thấy anh ấy yêu tôi.
Nhưng hóa ra, anh nh/ốt tôi vào khu vực an toàn, chỉ là để thuận tiện cho việc mình được tự do yêu đương người khác ở bên ngoài.
Sáng sớm ngày hôm sau, ổ khóa cửa vang lên tiếng động khẽ.
Yến Cảnh Sơ xách một chiếc túi giấy đẩy cửa bước vào, giữa đôi mày lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Thấy tôi ngồi trên ghế sofa, anh đặt túi giấy xuống, theo thói quen muốn ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng.
“Bụng đỡ hơn chưa? Đêm qua họp muộn quá, anh sợ làm em thức giấc nên ngủ lại công ty.”
Mùi nước hoa lạ xộc tới.
Thứ lưu lại ở hành lang ngày hôm qua, cũng chính là mùi hương này.
Tôi theo bản năng lùi lại phía sau.
Tay anh khựng lại giữa không trung, sững sờ trong giây lát.
“Sao thế?”
Giọng Yến Cảnh Sơ rất khẽ, mang theo chút dò xét.
Tôi đặt tay lên đầu gối, bình thản nói: “Không sao, có lẽ đêm qua ngủ không ngon.”
“Đúng rồi, dự án đêm qua hóc búa lắm sao?” Tôi hỏi.
Ánh mắt Yến Cảnh Sơ lóe lên, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ tự nhiên.
“Ừm, khách hàng thay đổi phương án đột xuất, phải thức trắng đêm.”
Vừa nói, anh vừa mở chiếc túi trên bàn ra, đưa đến trước mặt tôi như thể dâng hiến báu vật.
“M/ua riêng cho em đấy, ăn nóng đi.”
Nhìn ý tốt của anh, tôi cười khổ, nhếch môi.
“Anh quên là hôm qua em bị đ/au dạ dày rồi sao?”
Yến Cảnh Sơ sững người.
Trước kia chỉ cần tôi hơi khó chịu một chút, anh đều sẽ tự tay nấu cháo kê cho tôi.
Hôm nay anh không những quên, còn m/ua món xôi gạch cua khó tiêu nhất đối với tôi.
“Xin lỗi em, bảo bối.”
Anh áy náy day day thái dương.
“Anh bận đến mức lú lẫn cả rồi, để anh đi làm lại cho em ngay đây.”
Tôi muốn nói không cần đâu.
Nhưng anh đã xoay người bước vào bếp, điện thoại tiện tay vứt trên bàn trà.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn WeChat hiện ra.
【A Yến, tối qua em để quên chiếc kẹp tóc trong túi áo anh rồi, nhớ mang đến cho em vào ngày mai nhé.】
Yến Cảnh Sơ mới thắt được phân nửa chiếc tạp dề.
Nghe thấy tiếng thông báo, anh lại lập tức từ trong bếp bước ra.
“Bảo bối đợi chút nhé, cơm sắp xong rồi.”
Vừa nói, anh đã cầm điện thoại lên, hoàn toàn không chú ý đến việc tôi đang nhìn anh.
Khi cúi đầu gõ chữ, đầu ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình, khóe môi còn vương một nụ cười mà chính anh cũng không nhận ra.
Tôi đứng dậy đi về phía phòng tắm.
“Em đi rửa mặt.”
Anh không mấy bận tâm, ừ một tiếng, đầu cũng không ngẩng lên.
Vào đến phòng vệ sinh, tôi cụp mắt xuống.
Trong giỏ đựng đồ bẩn là chiếc áo khoác anh vừa cởi ra, trong túi áo lộ ra một đoạn kẹp tóc ngọc trai màu hồng.
Tôi đưa tay đẩy nó vào tận đáy túi, rồi vặn vòi nước, nhìn dòng nước xối xả chảy xuống bồn rửa.
Những năm đầu công ty mới khởi nghiệp, chúng tôi chen chúc trong căn nhà thuê vỏn vẹn mười mét vuông.
Ngày nào anh cũng chạy xe điện cũ đi gặp khách hàng, tối về dù mệt đến mức không đứng thẳng nổi lưng, anh vẫn sẽ đun nước nóng để ngâm chân cho tôi.
Anh nói: “Thanh Hòa, đợi anh ki/ếm được tiền, nhất định sẽ để em trở thành bà Yến hạnh phúc nhất.”
Giờ tiền đã ki/ếm được rồi.
Nhưng vị trí bà Yến lại bắt đầu chật chội.
Tắt nước, tôi lau khô tay rồi bước ra ngoài.
Yến Cảnh Sơ đã bắt đầu xử lý email.
Nghĩ đến việc sắp phải rời đi, tôi bất chợt nghịch ngợm ôm lấy anh từ phía sau.
“Cảnh Sơ.”
“Hửm?”
Anh đáp lại một tiếng đầy lơ đãng.
“Mẹ em đồng ý cho em lấy chồng xa rồi.”
Người trong lòng tôi lập tức cứng đờ, bàn tay đang gõ phím lơ lửng giữa không trung, mãi không hạ xuống.
“Ngày mai mẹ em đến, bên phía bố mẹ anh khi nào thì rảnh?”
Yến Cảnh Sơ xoay người lại, sắc mặt hơi gượng gạo.
“Đột ngột thế sao?”
“Sao nào, anh không vui à?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh cười gượng một tiếng, vươn tay ôm lấy eo tôi.
“Sao có thể chứ, anh vui còn không kịp đây này.”
“Chỉ là ngày mai có một cuộc họp xuyên quốc gia rất quan trọng, anh sợ mình không dứt ra được để đi đón chú dì. Hay là... em bảo họ lùi lại hai hôm nữa nhé?”
Tôi gật đầu.
“Không sao, công việc quan trọng hơn.”
Lời vừa dứt, điện thoại anh reo lên.
Nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, Yến Cảnh Sơ lập tức đứng dậy, chỉnh lại vạt áo.
“Bảo bối, công ty có việc gấp, anh phải qua đó ngay đây.”