Tôi liếc nhìn chữ ký của Mã Tuấn, tiện tay vo tròn tờ giấy đó ném sang một bên.

Ngay sau đó, tôi lật đến đóa hoa đá/nh giá tốt thứ hai, khựng lại.

【Cầu nguyện vượt qua kỳ thi thuận lợi. đá/nh giá của tín đồ: đá/nh giá tốt. Lời nhắn: Cảm ơn tiểu tiên trong miếu, khiến con không hề h/oảng s/ợ khi bước vào phòng thi.】

Người này là ai?

Tôi nhắm mắt lại, triệu hồi hình ảnh cậu ta cầu nguyện hôm đó.

Một nam sinh trẻ tuổi quỳ thu mình trước bồ đoàn, mười ngón tay đan ch/ặt vào nhau.

"Hy vọng lần này con có thể vượt qua kỳ thi, quá trình diễn ra suôn sẻ."

Ra khỏi chính điện, cậu ta nắm tay tự cổ vũ.

"Ngôi miếu này linh nhất, mình nhất định sẽ đỗ!"

Tôi nhớ rõ lúc đó mình đã bấm đ/ốt ngón tay tính toán, cậu ta chuẩn bị đầy đủ, vốn dĩ sẽ đỗ, nên tôi chẳng dùng chút phép thuật nào cả.

Vậy mà cậu ta lại tính toàn bộ công lao thi đỗ lên đầu tôi.

Sự hưng phấn vừa mới nhen nhóm lập tức tan biến, đôi tai tôi lại rũ xuống.

Đó là thành tích cậu ta đạt được bằng chính bản lĩnh của mình, sao có thể tính là tôi giúp đỡ chứ?

Tôi không nỡ bỏ đóa hoa nhỏ màu đỏ kia, sờ đi sờ lại, cuối cùng vẫn đưa tờ giấy về trong tay sư phụ.

"Đoàn Đoàn không làm bất cứ việc gì cho cậu ấy, đóa hoa này không được tính."

Sư phụ lại đặt tờ giấy vào lòng tôi.

"Con khiến cậu ấy tin rằng mình có thể làm được, chính sự tự tin đó là do con mang đến cho cậu ấy."

Đôi tai tôi khẽ động, ngẩng mặt nhìn sư phụ.

"Chỉ khiến cậu ấy thấy an tâm thôi, cũng có thể tính là thực hiện nguyện vọng sao ạ?"

"Thứ cậu ấy thiếu chưa bao giờ là năng lực, chỉ là thiếu một chút dũng khí mà thôi."

Lòng bàn tay sư phụ đặt lên đầu tôi, xoa xoa.

"Người ta đến đây, chẳng phải là muốn tìm một nơi để gửi gắm hy vọng sao?"

Tôi nghe mà hiểu lơ mơ, nhưng vẫn cúi đầu ôm ch/ặt lấy hai tờ đá/nh giá tốt.

Hai đóa hoa đỏ nhỏ xíu sáng lấp lánh, nhìn thế nào cũng thấy đẹp hơn đá/nh giá kém.

"Ki/ếm thêm một đá/nh giá tốt nữa, con có thể thuận lợi chuyển chính thức rồi."

Tôi giơ cao hai tờ đá/nh giá qua khỏi đỉnh đầu, cái đuôi cũng vểnh lên theo.

"Đoàn Đoàn nhất định làm được!"

9.

"Cậu ngày nào cũng bảo miếu này linh lắm, sao đến lượt mình lại chẳng dám cầu?"

Tôi đang ôm đóa hoa đá/nh giá tốt cười ngốc nghếch, nghe thấy giọng nói quen thuộc liền lập tức thò đầu ra từ sau bức tượng thần.

Thẩm Kiều kéo Hứa Mãn Mãn bước vào chính điện.

Tôi giơ ngón tay lên, đầy vẻ háo hức, sẵn sàng chờ đợi để trả lại số tiền cô ấy quyên góp hôm nay.

Ai ngờ cô nàng ghi chú vốn luôn tràn đầy khí thế lúc này lại đỏ hoe mắt, vừa đi vừa rơi nước mắt.

Thẩm Kiều lấy khăn giấy trong túi ra, tỉ mỉ lau mặt cho bạn.

"Mã Tuấn dạo này xui xẻo đến mức quái đản, ăn cơm thì ngộ đ/ộc thực phẩm, trên đường đến b/ệnh viện thì đụng xe, đi thang máy thì bị kẹt, đi kiểm tra sức khỏe lại gặp đúng lúc mất điện. Hôm anh ta đi cùng tớ đến trả lễ, nói năng thâm tình biết bao, có lẽ đến tiểu tiên cũng nghe không nổi nữa rồi."

Thẩm Kiều chậc lưỡi hai tiếng, nghĩ đến ngày hôm đó lại thấy hả hê.

Hứa Mãn Mãn vừa nghe vừa bật cười trong nước mắt, chóp mũi còn trào ra một bong bóng nhỏ.

Cô ấy hít mũi thật mạnh, quỳ phịch xuống bồ đoàn.

Im lặng hồi lâu, cô ấy mới nói ra những lời đã kìm nén suốt mấy ngày qua.

"Anh trai tớ trước đây làm streamer game, bố tớ cứ cho rằng anh ấy chỉ ở nhà lêu lổng, nhất quyết ép anh ấy ra ngoài tìm một công việc tử tế. Hai người họ đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần vì chuyện này. Lần kinh khủng nhất, bố tớ đ/ập nát máy tính của anh ấy, anh ấy xách hành lý bỏ đi ngay ngày hôm đó, năm năm rồi không về nhà."

Hứa Mãn Mãn lau nước mắt, giọng ngày càng khản đặc.

"Hôm qua bố tớ đột ngột xuất huyết n/ão, đưa vào b/ệnh viện rồi mà cứ hôn mê mãi, miệng còn lẩm bẩm tên anh trai. Tớ và mẹ thay phiên nhau gọi điện cho anh ấy, chỉ c/ầu x/in anh ấy đến nhìn bố một cái, nhưng anh ấy thế nào cũng không chịu."

"C/ầu x/in tiểu tiên ở đây, giúp hai người họ nói rõ mọi chuyện, để họ làm hòa với nhau đi ạ."

Cô ấy nói quá gấp gáp, đến cả phần ghi chú quan trọng nhất cũng quên mất không đọc.

Nhưng dù có ghi chú hay không, chuyện này cũng đủ làm tôi đ/au đầu.

Hai người gi/ận dỗi suốt năm năm, ai cũng không chịu cúi đầu, làm sao có thể ngồi xuống nói chuyện tử tế chứ?

Tôi bay đến trước mặt Hứa Mãn Mãn, đầu ngón tay chạm vào mi tâm cô ấy.

Trong ký ức, cô ấy ôm điện thoại, giọng nghẹn ngào gần như không nói nên lời.

"Bố thật sự không trụ nổi nữa rồi, bác sĩ đã đưa cả giấy báo nguy kịch. Anh, anh đến nhìn bố một cái đi."

Đầu dây bên kia, giọng người đàn ông lạnh lùng không chút gợn sóng.

"Năm đó chính ông ấy bảo tôi cút, còn nói coi như chưa từng sinh ra tôi. Các người cứ tiếp tục coi như không có đứa con trai này là được."

"Nhưng bây giờ bố..."

"Còn gọi cho tôi kiểu này nữa, tôi đến cả cô là em gái tôi cũng không nhận đâu."

Trong điện thoại chỉ còn tiếng tút tút...

Hình ảnh tiếp tục trôi về phía sau.

Bố Hứa cắm mấy sợi dây truyền dịch, nằm mê man trên giường b/ệnh.

Ngoài phòng b/ệnh lại có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đang thu mình lại, lén lút dán sát vào cửa kính phòng b/ệnh.

Tôi dừng hình ảnh lại, ghé sát vào nhìn rõ mặt anh ta.

Gương mặt đó rất giống Hứa Mãn Mãn, một tay anh ta che miệng, nước mắt vẫn rơi xuống từ kẽ tay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
9 Qủy ăn xương Chương 12
12 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ bảo thẻ ngân hàng bị khóa, tôi lại thấy cô ấy mua vòng cổ kim cương cho người khác

Chương 10
Đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, tôi đến quầy hàng trong trung tâm thương mại để lấy chiếc đồng hồ đã đặt trước thì bất ngờ bắt gặp vợ mình, Sở Trăn. Cô ấy đang ngồi trên ghế sofa dành cho khách VIP, cùng một chàng trai trẻ chọn dây chuyền. Chàng trai cầm một sợi dây chuyền nam đính đầy kim cương, bước đến trước tấm gương cạnh tôi ướm thử, rồi quay đầu nở nụ cười tươi tắn hỏi: “Cưng ơi, đẹp không?” Khoảnh khắc Sở Trăn bước tới và ánh mắt chạm phải tôi, sắc mặt cô ấy tái nhợt. Nhưng cô ấy nhanh chóng dời mắt đi, dịu dàng nói với chàng trai: “Đẹp lắm, gói lại đi.” Sau đó, cô ấy nói với nhân viên bán hàng phía sau tôi: “Vẫn như cũ, cứ quẹt thẻ của tôi.” Ánh mắt cô ấy lảng tránh, không nhìn tôi lấy một cái, như thể chúng tôi chỉ là những người xa lạ không hề quen biết. Thế mà ngay sáng nay, cô ấy còn đầy vẻ áy náy ôm lấy tôi: “Ông xã, dạo này công ty đang kiểm toán nên thẻ của em bị đóng băng hết rồi, quà kỷ niệm để tháng sau bù cho anh nhé.” Hóa ra thẻ của cô ấy không hề bị đóng băng, chỉ là cô ấy không nỡ chi dù chỉ một xu cho tôi. Chàng trai kia chú ý đến chiếc đồng hồ trung tính trên tay tôi, mắt sáng rực lên: “Anh ơi, chiếc đồng hồ này đẹp quá, anh mua cho vợ ạ?”
Sảng Văn
Nữ Cường
0