Chậu nhỏ đặt ngay trên bậu cửa sổ, xanh mướt, lá bóng bẩy, vài nhánh dây leo rủ xuống, toát lên vẻ tràn đầy sức sống.

“Chậu này bao nhiêu ạ?”

“Mười lăm tệ. Dễ chăm lắm, cứ tưới nước là được, không ch*t đâu.”

Tôi lấy điện thoại trả tiền, hai tay ôm chậu trầu bà bước ra khỏi tiệm hoa.

Ôm trong lòng thấy nặng trĩu, hơi ẩm của đất thấm qua đáy chậu, mát lạnh.

Xe buýt vừa vặn vào trạm.

Tôi ôm chậu trầu bà lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Xe bắt đầu lăn bánh, cảnh phố xá bên ngoài lùi lại từng khung hình một.

Khi đi ngang qua ngã tư đường Thanh Sơn, tôi nghiêng đầu nhìn một cái. Tòa nhà số 117 xám xịt, nằm lặng lẽ giữa hàng dãy cửa tiệm.

Tôi không nhìn thêm nữa.

Những chuyện xảy ra ở đó đã được ghi lại trong hồ sơ vụ án rồi. Những kẻ cần phải chịu trách nhiệm đang ở trong đó đợi sự phán xét của pháp luật.

Chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Đến trạm, tôi xuống xe, ôm chậu trầu bà bước vào khu chung cư.

Thang máy lên tầng sáu, tra chìa khóa mở cửa, đèn lối vào bật sáng.

Tôi đặt chậu trầu bà lên bậu cửa sổ.

Lùi lại hai bước ngắm nhìn, những chiếc lá xanh biếc phối cùng khung cửa sổ màu trắng, ngoài cửa sổ là muôn vàn ánh đèn nhà tỏa sáng trong màn đêm.

Đẹp thật.

Tôi vào bếp hâm lại bát cháo còn thừa từ hôm qua, c/ắt nửa quả dưa chuột, ăn uống đơn giản.

Ăn xong rửa bát, lại sắp xếp gọn gàng những thứ cần mang đi làm vào ngày mai: thẻ ra vào, sổ tay, sổ quy trình, bình nước.

Làm xong những việc này, tôi đi tắm, sấy tóc rồi nằm lên giường.

Rèm cửa không kéo kín, để hở một khe nhỏ, ánh trăng theo khe hở đó tràn vào, vừa vặn chiếu lên chậu trầu bà trên bậu cửa. Những chiếc lá như được tráng một lớp viền bạc dưới ánh trăng, tĩnh lặng lạ thường.

Điện thoại rung lên.

Tôi cầm lên xem, là tin nhắn từ một số lạ.

“Tôi là Tô Chí Minh, thấy tin nhắn hãy liên lạc với tôi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây.

Không trả lời.

Tô Chí Minh là người thế nào, Lưu Quế Phương là người ra sao, giữa họ đã xảy ra chuyện gì, đó là món n/ợ nhơ nhuốc của thế hệ trước.

Điều duy nhất tôi phải mất hai kiếp người mới học được chính là: Nhân quả của người khác không nên do tôi gánh vác.

Tôi không phải là cái bóng của Tô Chí Minh.

Tôi không phải là bia đỡ đạn để Lưu Quế Phương trút bỏ lòng th/ù h/ận.

Tôi không phải là bàn đạp cho Tiền Chỉ Huyên.

Tôi là Tô Vãn.

Sống hai kiếp người, cuối cùng cũng chỉ làm một Tô Vãn của riêng mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
9 Qủy ăn xương Chương 12
12 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ bảo thẻ ngân hàng bị khóa, tôi lại thấy cô ấy mua vòng cổ kim cương cho người khác

Chương 10
Đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, tôi đến quầy hàng trong trung tâm thương mại để lấy chiếc đồng hồ đã đặt trước thì bất ngờ bắt gặp vợ mình, Sở Trăn. Cô ấy đang ngồi trên ghế sofa dành cho khách VIP, cùng một chàng trai trẻ chọn dây chuyền. Chàng trai cầm một sợi dây chuyền nam đính đầy kim cương, bước đến trước tấm gương cạnh tôi ướm thử, rồi quay đầu nở nụ cười tươi tắn hỏi: “Cưng ơi, đẹp không?” Khoảnh khắc Sở Trăn bước tới và ánh mắt chạm phải tôi, sắc mặt cô ấy tái nhợt. Nhưng cô ấy nhanh chóng dời mắt đi, dịu dàng nói với chàng trai: “Đẹp lắm, gói lại đi.” Sau đó, cô ấy nói với nhân viên bán hàng phía sau tôi: “Vẫn như cũ, cứ quẹt thẻ của tôi.” Ánh mắt cô ấy lảng tránh, không nhìn tôi lấy một cái, như thể chúng tôi chỉ là những người xa lạ không hề quen biết. Thế mà ngay sáng nay, cô ấy còn đầy vẻ áy náy ôm lấy tôi: “Ông xã, dạo này công ty đang kiểm toán nên thẻ của em bị đóng băng hết rồi, quà kỷ niệm để tháng sau bù cho anh nhé.” Hóa ra thẻ của cô ấy không hề bị đóng băng, chỉ là cô ấy không nỡ chi dù chỉ một xu cho tôi. Chàng trai kia chú ý đến chiếc đồng hồ trung tính trên tay tôi, mắt sáng rực lên: “Anh ơi, chiếc đồng hồ này đẹp quá, anh mua cho vợ ạ?”
Sảng Văn
Nữ Cường
0