Dưới ánh mắt ngưỡng m/ộ của mọi người, chúng tôi cùng bước xuống cầu thang.

Nửa năm qua, những kẻ gh/en ăn tức ở trong nhóm quản gia không còn xuất hiện nữa.

Nghe nói vì đắc tội với cả Tập đoàn Cố thị và Khương thị, họ đã hoàn toàn không thể trụ lại trong ngành này.

Còn ả Hạ Triều Dương từng coi trời bằng vung, bị chị cả Khương Chước Hoa của tôi đày thẳng đến khu mỏ xa xôi nhất ở Nam Mỹ.

Nghe bảo mỗi ngày ả đều phải cùng công nhân đào khoai tây, đến cả một bộ vest nữ tử tế cũng chẳng có mà mặc.

Còn về phía Lý Tử C/âm, nghe nói vì lén ăn đồ thừa của khách trong nhà hàng ở Châu Phi mà bị trừ nửa tháng lương, hiện tại đang khổ luyện tiếng địa phương để lấy lòng ông chủ nhà hàng.

Mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo.

Người nhà họ Cố vẫn đối xử với tôi cực kỳ tốt.

Chỉ có điều, tôi đã từ một "quản gia được nuông chiều" biến thành "tương lai con rể nhà họ Cố được cưng lên tận trời".

"Đang nghĩ gì thế?"

Cố Phán Hề nghiêng đầu, hơi thở ấm áp phả vào bên tai tôi.

Cô ấy cầm một ly sữa ấm, cực kỳ tự nhiên nhét vào tay tôi.

Tôi cầm lấy ly thủy tinh, cảm nhận độ ấm truyền từ lòng bàn tay, quay sang nhìn cô ấy.

"Đang nghĩ."

Tôi uống một ngụm sữa, li/ếm li/ếm môi.

"Làm quản gia thì không thể làm nữa rồi."

"Nhưng làm con rể nhà họ Cố các người, thì cũng có thể cân nhắc một chút."

Cố Phán Hề sững người một chút.

Ngay sau đó, một nụ cười rạng rỡ nở bừng trên gương mặt cô ấy.

Cô ấy vươn tay ôm lấy eo tôi, dưới ánh đèn rực rỡ, cúi đầu hôn xuống.

"Là vinh hạnh của em, đại thiếu gia."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
10 Người lùn Chương 8
12 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi trọng sinh, tôi từ chối làm giàu, chú câm điếc bỗng lên tiếng

Chương 9
Sau khi được nhận lại về gia đình hào môn, vì tật nói lắp nghiêm trọng, tôi trở thành nỗi nhục của cả nhà. Sau đó, trong một vụ tai nạn xe hơi, cha mẹ ruột không chút do dự đưa cậu thiếu gia giả chỉ bị trầy da đến bệnh viện. Không ai phát hiện ra tôi bị đè dưới gầm xe, phổi bị thanh thép đâm xuyên. Sau khi chết, họ thậm chí không cho tôi nhập vào mộ tổ, mà tìm một ngọn núi hoang chôn vùi tro cốt của tôi một cách qua loa. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại nhìn thấy tờ thông báo tìm người thân của mình trên cột điện. Tôi không dừng lại mà đi thẳng đến tiệm bánh ngọt kiểu cũ trong thị trấn. Chủ tiệm là một người chú họ bị câm điếc có tính khí kỳ quái. Ông ấy không nghe thấy, tôi cũng không thích nói chuyện. Thế nhưng mỗi buổi sớm, chú đều nhét miếng bánh ngọt mới nướng đầu tiên vào miệng tôi. Mùi hương hoa quế nồng đượm ấy ngọt lịm vào tận tâm can. Tôi cứ ngỡ, hai kẻ bị thế giới bỏ rơi có thể nương tựa vào nhau mà sống. Cho đến khi cậu thiếu gia giả vì thi cử kém bị cha mẹ mắng mỏ, bỏ nhà đi lạc đến thị trấn này. Tôi mới biết, chú họ hoàn toàn không phải là một ông lão cô độc. Mà là người chú ruột có tính khí kiêu ngạo của mẹ đẻ tôi.
0