Bà ta trừng mắt nhìn tôi, trong ánh mắt không có lấy một chút yêu thương của người mẹ dành cho con trai, mà chỉ có sự gh/ê t/ởm dành cho một món hàng không b/án được giá.
Ký ức của nguyên chủ ùa về.
Khi còn nhỏ, nhà nghèo, để dành tiền làm của hồi môn cho em gái, Vương Thúy Hoa đã vứt tôi ở dưới quê tự sinh tự diệt.
Cho đến khi ông cụ nhà họ Cố vì muốn báo ân mà định ra hôn ước giữa tôi và Cố Nam Tương, bà ta mới đón tôi về.
Trong mắt Vương Thúy Hoa, giá trị duy nhất của tôi là giữ chân Cố Nam Tương, để bà ta có thể moi được nhiều tiền hơn từ nhà họ Cố.
Tôi nhìn khuôn mặt khắc nghiệt của Vương Thúy Hoa, đột nhiên bật cười.
“Mẹ, mẹ thiên vị Cố Tinh Trạch như vậy, chi bằng nhận nó làm con nuôi, rồi lấy luôn tiền hồi môn của em gái cho nó đi là xong.”
“Mày ăn nói bậy bạ cái gì thế!” Vương Thúy Hoa tức đến mức mặt mày xanh mét, chộp lấy tách trà trước mặt muốn ném vào người tôi.
Cố Nam Tương cau mày, đưa tay ngăn lại.
“Bác gái, bớt gi/ận. Hôm nay là ngày tốt của ông nội, đừng để đổ m/áu.”
Cô ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.
“Tô Lăng Hàn, nếu hôm nay anh đến để gây rối thì cút ra ngoài ngay.”
“Tử Hiên vì chuẩn bị cho buổi tiệc mừng thọ này đã bận rộn suốt cả một tháng. Anh không những không giúp đỡ mà còn ở đây mỉa mai châm chọc.”
Bạch Tử Hiên rất biết điều, cúi đầu xuống, hốc mắt hơi đỏ.
“Chị Tương, đừng trách anh rể. Có lẽ vì gần đây chị bận cùng em chuẩn bị yến tiệc nên đã lạnh nhạt với anh ấy, anh ấy trong lòng không thoải mái thôi.”
Cậu ta ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ rộng lượng.
“Anh rể, chỉ cần anh vui, sau này em có thể cố gắng ít gặp chị Tương hơn. Em chỉ là người ngoài, không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng hai người.”
Lời vừa dứt, các bậc trưởng bối trên bàn tiệc thi nhau thở dài lắc đầu.
“Thằng bé Tử Hiên này đúng là quá hiểu chuyện, chịu uất ức mà cứ nuốt vào trong.”
“Cái loại nghèo hèn như Tô Lăng Hàn sao xứng với Cố Nam Tương, đến một ngón tay của Tử Hiên cũng chẳng bằng.”
【Đing. Phân cảnh ngược tâm đã sẵn sàng.】
Hệ thống sau một ngày ngủ đông đã online trở lại, giọng máy móc lộ rõ vẻ phấn khích.
【Đối mặt với sự chỉ trích của cả gia đình và sự khiêu khích của trà xanh, ký chủ nên cảm thấy không thể biện minh, nước mắt tuôn rơi. Đếm ngược ba giây, nếu không đạt tiêu chuẩn sẽ thực thi trừng ph/ạt.】
Mắt tôi sáng lên, lập tức đứng dậy.
Mọi người tưởng tôi sắp nổi gi/ận, ai nấy đều nhìn tôi đầy cảnh giác.
Tôi lại rưng rưng nước mắt, chộp lấy cổ tay Cố Tinh Trạch ở bên cạnh.
“Em trai Tinh Trạch, mọi người nói đúng, anh thực sự là kẻ tội đồ mà.” Tôi cố hít mũi một cái.
Cố Tinh Trạch bị hành động đột ngột của tôi làm cho gi/ật mình, liều mạng muốn hất tay tôi ra.
“Anh buông ra! Anh bị th/ần ki/nh à!”
【Hai, một. Bắt đầu trừng ph/ạt.】
Cảm giác tê dại quen thuộc lập tức lan tỏa toàn thân, tôi tiện đà đặt bàn tay còn lại lên vai Vương Thúy Hoa.
Xẹt xẹt.
Dòng điện vô hình bùng n/ổ trên bàn tiệc chính.
Cố Tinh Trạch phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh người, cả người bật tung khỏi ghế như một con ếch bị điện gi/ật.
Vương Thúy Hoa thì cứng đờ người, sau đó bắt đầu trợn ngược mắt đi/ên cuồ/ng, hai tay khua khoắng lo/ạn xạ trong không trung.
Dư chấn của dòng điện thậm chí còn quét tới cả Cố Nam Tương đang ngồi cạnh.
Tôi ghì ch/ặt lấy hai người họ, miệng nở nụ cười.
“Mẹ, em trai, tôi thực sự biết lỗi rồi, hai người có cảm nhận được sự sám hối sâu sắc của tôi không?”
Theo sự kí/ch th/ích của dòng điện, nước mắt của Cố Tinh Trạch và Vương Thúy Hoa như vòi nước hỏng, ào ào tuôn rơi.
Tiếng thông báo trong đầu vang lên liên hồi.
【Tiến độ rơi lệ cộng hai trăm! Cộng ba trăm!】
Xem ra chỉ cần người bị điện gi/ật mà khóc, hệ thống sẽ tính chung vào KPI của tôi.
Đây đúng là một lỗ hổng thiết kế khổng lồ.
Cố Nam Tương rõ ràng nhớ lại nỗi k/inh h/oàng tối qua, cô ta đẩy mạnh ghế, lùi lại phía sau, thậm chí còn va phải nhân viên phục vụ phía sau.
“Tô Lăng Hàn! Anh mau buông họ ra!” Cố Nam Tương gào lên, nhưng hoàn toàn không dám tiến lên một bước.
Cú điện gi/ật kéo dài năm giây mới kết thúc.
Tôi buông tay ra, Cố Tinh Trạch và Vương Thúy Hoa đồng thời mềm nhũn như bị rút hết xươ/ng, trượt xuống gầm bàn.
Cả hai mặt mũi đầy nước mắt nước mũi, lớp trang điểm nhòe nhoẹt, trông còn thảm hại hơn tôi gấp trăm lần.
Tôi vô tội nhún vai.
“Mọi người xem này, tôi vừa nhận lỗi là họ đã cảm động đến rơi nước mắt, đi không nổi luôn rồi. Đây chính là sức mạnh của tình thân đấy.”
Cố Tinh Trạch nằm dưới đất co gi/ật hồi lâu mới được mấy người giúp việc luống cuống dìu lên.
Cậu ta đến sức để chỉ tay ch/ửi tôi cũng không còn, chỉ có thể nấc c/ụt vì khóc, ánh mắt nhìn tôi như nhìn thấy m/a.
Vương Thúy Hoa cũng ngồi liệt trên ghế, môi tím tái, hồi lâu vẫn chưa hoàn h/ồn.
Những người khác trong sảnh tiệc đều bị cảnh tượng quái dị này làm cho chấn động.
Chẳng ai thấy tôi dùng vũ khí gì, chỉ thấy tôi chạm vào họ là họ co gi/ật như bị động kinh.
Cố Nam Tương cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, quát lớn.
“Bảo vệ!”