Tôi không trả lời tin nhắn, cô ấy liền mặc định là tôi đang dỗi, rồi đợi tôi tự tiêu hóa, đợi tôi tự nguôi ngoai, đợi tôi chủ động liên lạc với cô ấy.
Chiêu này cô ấy quá quen rồi.
Nhưng lần này thì khác.
Tôi nhấn vào khung chat của cô ấy, gõ một dòng chữ.
“Anh nhận một công việc ở nước ngoài, đã đến Hà Lan rồi.”
Gửi đi.
Hai mươi giây sau, điện thoại gọi đến.
Tôi không nghe.
Cô ấy gọi liên tiếp năm cuộc.
Đến cuộc thứ sáu thì tôi nghe.
“Anh nói gì? Anh đến Hà Lan rồi? Chuyện từ bao giờ thế?”
“Chuyến bay tối qua.”
“Anh... anh quyết định từ bao giờ? Tại sao không nói cho em?”
“Hồ sơ nộp từ ba tháng trước, thư mời nhận từ tháng trước.”
“Ba tháng? Anh giấu em ba tháng ư?”
Giọng cô ấy cao vút lên, như thể vừa bị tạt một gáo nước lạnh, gi/ận dữ và hoang mang lẫn lộn.
“Tần Tu Viễn, anh đi/ên rồi à? Chúng ta bên nhau mười năm, anh một mình chạy ra nước ngoài mà không thèm chào lấy một tiếng sao?”
“Anh từng nói với em là anh muốn ra nước ngoài làm việc, từ năm ngoái rồi.”
“Năm ngoái? Anh nói vào lúc nào năm ngoái?”
“Lúc đi ăn lẩu. Anh bảo anh muốn ứng tuyển vị trí ở nước ngoài, em bảo “đừng có bày vẽ, ở trong nước đang ổn thế này”.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Đó là em nói bâng quơ thôi, anh cũng tin là thật à?”
Nói bâng quơ.
Tôi muốn ra nước ngoài làm việc là nói bâng quơ.
Vậy cô ấy muốn năm sau kết hôn cũng là nói bâng quơ ư?
“Thẩm Thanh Y, anh đã ký hợp đồng rồi.”
“Ký rồi thì hủy! Anh m/ua vé máy bay về ngay, chúng ta gặp mặt nói chuyện.”
“Anh không về nữa.”
“Ý anh là sao?”
“Ý trên mặt chữ thôi.”
Tiếng thở của cô ấy rất nặng nề, như thể đang cố kiềm chế cảm xúc.
“Tần Tu Viễn, rốt cuộc anh muốn thế nào? Có phải vì chuyện hôm Trung thu không? Vì chuyện chiếc đèn lồng đúng không? Em đã bảo đó chỉ là nói đùa thôi mà...”
“Không phải vì đèn lồng.”
“Vậy là vì cái gì?”
Vì cái gì.
Vì mười năm qua em không gọi tên được ngày sinh nhật của anh, vì em không nhớ anh không ăn hành ngò, không ăn huyết, không ăn cá, vì em giúp Tần Gia Mộc bê hàng chỉ mất mười phút nhưng giúp anh đổi bộ định tuyến thì khất lần ba ngày, vì trong máy ảnh của em có ảnh chụp cận cảnh cậu ta nhưng không có ảnh chụp chung của anh, vì em ở trước mặt người khác giống như bạn gái cậu ta còn anh giống như bạn cùng phòng của em.
Nhưng tôi không nói những điều này.
Nói ra cũng vô ích.
Tôi đã nói rất nhiều lần rồi.
“Thẩm Thanh Y, chúng ta chia tay đi.”
Trong điện thoại rất yên tĩnh.
Yên tĩnh rất lâu.
“Tần Tu Viễn, anh nghiêm túc đấy à?”
“Ừ.”
“Anh vì dỗi mà đòi chia tay? Mười năm rồi, anh nói chia tay là chia tay sao?”
“Anh không có dỗi.”
“Vậy anh đang làm cái gì? Anh lẳng lặng chạy ra nước ngoài, không gọi là chia tay thì gọi là gì?”
Giọng điệu của cô ấy thay đổi, không phải gi/ận dữ, mà là một thứ gì đó tôi rất quen thuộc.
Sự thiếu kiên nhẫn.
Cô ấy nghĩ tôi đang vô lý gây sự, nghĩ tôi chạy sang Hà Lan là để ép cô ấy phải cúi đầu, nghĩ rằng vài ngày nữa tôi bình tĩnh lại sẽ tự m/ua vé quay về.
“Anh bình tĩnh vài ngày đi rồi nói tiếp.”
“Anh rất bình tĩnh.”
“Người bình tĩnh sẽ không làm ra chuyện này. Được rồi, anh nghỉ ngơi đi, lát nữa em gọi lại cho anh.”
Cô ấy cúp máy.
Tôi cầm điện thoại, nhìn màn hình tối dần.
Ngay cả việc chia tay cô ấy cũng không coi là chuyện nghiêm trọng.
Vì cô ấy đinh ninh rằng tôi chẳng thể đi xa được.
Vì trước đây mỗi lần như vậy, tôi đều sẽ tự quay về.
Tôi đặt điện thoại xuống, mở cửa sổ.
Phía bên kia con kênh có người đạp xe đi qua, tiếng chuông vang lên trong trẻo.
Điện thoại lại sáng lên.
Tin nhắn của Tần Gia Mộc.
“Anh??? Anh đến Hà Lan thật à??? Thẩm Thanh Y vừa làm ầm ĩ trong nhóm kìa.”
Tôi không trả lời.
Cậu ta lại gửi: “Anh có phải vì cái thư mời đó không? Em cứ tưởng anh chỉ nói đùa.”
Lại gửi tiếp: “Anh đừng bốc đồng, chuyện của Thẩm Thanh Y để em nói giúp anh.”
Nói giúp tôi.
Cậu ta nói giúp tôi cái gì?
Giúp tôi c/ầu x/in cô ấy đừng gi/ận? Giúp tôi hòa giải?
Mười năm rồi, mỗi lần cãi nhau, mỗi lần chiến tranh lạnh, cuối cùng đều là tôi cúi đầu trước.
Lần này sẽ không như thế nữa.
Tôi tắt khung chat, cài đặt nhóm chat thành chế độ im lặng.
“Tần Tu Viễn, anh để chế độ im lặng nhóm chat à?”
Ba ngày sau Thẩm Thanh Y lại gọi điện, câu đầu tiên là chất vấn.
“Ừ.”
“Anh có biết trong nhóm đang lo/ạn lên không? Bùi Yến Như hỏi anh có phải xảy ra chuyện gì không, Trang Nhược Hoa bảo có cần báo cảnh sát không.”
“Anh vẫn ổn, không cần báo cảnh sát.”
“Vậy thì anh phải trả lời tin nhắn chứ.”
“Anh trả lời rồi, anh đã nói trong nhóm là anh đến Hà Lan rồi, luân chuyển công tác.”
“Chỉ một câu thôi ư? Anh nghĩ một câu là đủ sao?”
“Đủ rồi.”
Cô ấy hít sâu một hơi.
“Tần Tu Viễn, em đã suy nghĩ ba ngày rồi, chuyện chia tay mà anh nói...”
“Không phải là “nói”, đó là quyết định.”