Cuối cùng, cô ấy vẫn xoay người lao về phía đứa trẻ.
“Kỳ Ngọc, đặt con bé nằm xuống!”
Tiêu Kinh Hồng thuần thục lấy bình xịt từ chiếc túi vải bạt cũ kỹ của Thẩm Kỳ Ngọc ra, ấn vào miệng đứa trẻ.
Nhưng tình trạng của cô bé không hề khá hơn, thậm chí còn bắt đầu trợn ngược mắt.
“Không được, phải đưa đến b/ệnh viện ngay!”
Tiêu Kinh Hồng bế thốc đứa trẻ lên, sải bước chạy ra cửa.
Thẩm Kỳ Ngọc lồm cồm bò dậy đuổi theo phía sau.
Đến cửa, Tiêu Kinh Hồng đột ngột dừng bước.
Cô ấy ngoái đầu nhìn tôi, trong mắt đong đầy vẻ cầu khẩn và hoảng lo/ạn.
“Thanh Nham, anh đợi em.”
“Em đưa đứa trẻ vào cấp c/ứu rồi sẽ về ngay, sáng mai, em nhất định sẽ đi làm thủ tục ly hôn với anh ta.”
“Anh tin em đi, đừng đi nhé.”
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy ôm con của người khác, dắt theo chồng của người khác, biến mất ở cuối hành lang.
Tiếng bước chân vội vã xuống lầu vang lên trong cầu thang bộ.
Theo tiếng “bộp” khẽ của cánh cửa chống tr/ộm, thế giới hoàn toàn tĩnh lặng.
Tôi xoay người lại.
Trên bàn ăn bày đầy những món tôi đã tốn cả buổi chiều để chuẩn bị.
Sườn xào chua ngọt, cá vược hấp, và cả món canh sườn hầm củ sen mà cô ấy thích nhất.
Ở giữa đặt một chiếc bánh kem nhung đỏ tinh xảo, trên đó viết: “Bốn năm hạnh phúc, bình an trở về”.
Tất cả đều trở nên thật mỉa mai.
Tôi bước tới, kéo ghế ngồi xuống.
Cầm đũa lên, gắp một miếng sườn đã nguội ngắt cho vào miệng.
Rất tanh, rất đắng.
Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, là tin nhắn Tiêu Kinh Hồng gửi đến khi đang trên taxi đến b/ệnh viện.
【Thanh Nham, tình trạng Tiểu Sơ rất nguy kịch. Bác sĩ nói có thể phải vào ICU.】
【Xin lỗi anh, tối nay có lẽ em không về được.】
【Anh phải đợi em đấy.】
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ đó rất lâu, rồi úp màn hình điện thoại xuống mặt bàn.
Suốt cả đêm, Tiêu Kinh Hồng không hề quay lại.
Tôi cũng ngồi trước bàn ăn suốt cả đêm, cho đến khi ánh sáng bên ngoài cửa sổ bừng lên.
Đồ ăn trên bàn đã đông lại một lớp mỡ trắng, chiếc bánh kem nhung đỏ cũng hơi xẹp xuống.
Tôi đứng dậy, đổ tất cả vào thùng rác.
Rửa mặt, thay một bộ quần áo sạch sẽ, tôi đẩy cửa đi xuống lầu.
Tuy đã ném chiếc nhẫn đi, nhưng có những chuyện, tôi cần phải nói rõ ràng với cô ấy.
Nghe ngóng được b/ệnh viện nơi Tiêu Kinh Hồng đang ở, tôi bắt taxi đi thẳng đến khoa nhi.
Vừa đến cửa phòng b/ệnh, tôi đã dừng bước.
Cửa phòng khép hờ.
Qua khe kính, tôi nhìn rõ mồn một cảnh tượng bên trong.
Cô bé nằm yếu ớt trên giường b/ệnh, tay đang truyền dịch.
Tiêu Kinh Hồng ngồi bên cạnh giường, tay bưng bát cháo ấm, từng thìa từng thìa thổi nguội, cẩn thận đút vào miệng đứa trẻ.
Thẩm Kỳ Ngọc dựa vào phía bên kia giường b/ệnh, đầu tì vào tường, đôi mắt đỏ ngầu nhìn hai mẹ con họ.
Tiêu Kinh Hồng thỉnh thoảng lại quay đầu, thì thầm điều gì đó với Thẩm Kỳ Ngọc.
Thẩm Kỳ Ngọc gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười mệt mỏi.
Khung cảnh hài hòa đến mức giống hệt bất kỳ gia đình ba người bình thường nào đang cùng nhau vượt qua hoạn nạn.
Tôi đứng ngoài cửa suốt năm phút.
Móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, nhưng tôi lại chẳng cảm thấy đ/au.
Cho đến khi cô y tá đẩy xe thay băng đi tới, dùng âm lượng vừa phải hỏi tôi:
“Người nhà tránh ra một chút, tôi vào thay th/uốc cho giường số sáu.”
Tiêu Kinh Hồng trong phòng b/ệnh đột ngột ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy tôi ngoài cửa, chiếc thìa sứ trong tay cô ấy rơi “keng” một tiếng vào trong bát.
Cháo b/ắn vài giọt lên mu bàn tay cô ấy.
Cô ấy bật dậy, vì động tác quá vội vàng mà làm đổ chiếc ghế phía sau.
“Thanh Nham...”
Thẩm Kỳ Ngọc cũng nhìn thấy tôi, anh ta vô thức chắn trước giường b/ệnh của đứa trẻ, như một con sói cô đ/ộc bảo vệ con non.
Tiêu Kinh Hồng bước nhanh ra ngoài, nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi đến cầu thang cuối hành lang.
Hốc mắt cô ấy trũng sâu, dưới mắt đầy những tia m/áu, cả người trông vô cùng mệt mỏi.
“Thanh Nham, sao anh lại đến đây?”
Giọng cô ấy khàn đặc, mang theo một chút lấy lòng đầy dè dặt.
“Chẳng phải cô nói, sáng hôm nay sẽ đi làm thủ tục ly hôn sao?”
Tôi bình thản nhìn cô ấy, rút tay mình ra.
Ánh mắt Tiêu Kinh Hồng né tránh.
“Thanh Nham, Tiểu Sơ tối qua đã cấp c/ứu ba tiếng đồng hồ, bây giờ mới vừa thoát khỏi nguy hiểm.”
“Bác sĩ nói con bé không được chịu bất kỳ kí/ch th/ích nào.”
“Kỳ Ngọc cũng sắp sụp đổ rồi, anh ấy không có người thân ở thành phố này, chỉ còn có em thôi.”
Cô ấy hít sâu một hơi, lại cố gắng nắm lấy tay tôi.
“Cho em thêm vài ngày nữa được không?”
“Đợi b/ệnh tình của Tiểu Sơ ổn định hơn một chút, em sẽ lập tức nói rõ với anh ta.”
Tôi nhìn người phụ nữ trước mắt.
Ngay tối qua, cô ấy còn quỳ dưới đất nói mạng sống cũng là của tôi, nói cô ấy hoàn toàn không yêu người đàn ông kia.
Thế mà bây giờ, vì cặp cha con này, cô ấy dễ dàng phủi bỏ lời hứa với tôi.