"Nó là người luyện võ, một bữa không ăn không tốt cho cơ thể. Ngộ nhỡ sau này không cầm nổi ki/ếm, nó sẽ phải hối h/ận cả đời đấy."
Tôi nhìn Úy Kỳ Trí cứ mở miệng ra là nhắc đến đại tỷ, đột nhiên cảm thấy nực cười:
"Úy Kỳ Trí, có phải huynh thích đại tỷ ta không?"
Ánh mắt Úy Kỳ Trí kinh ngạc: "Sao, sao có thể chứ?!"
"Muội và ta là thanh mai trúc mã, tình nghĩa bao nhiêu năm nay, chưa kể còn có hôn ước trên người, ta sẽ không làm chuyện bội tín bội nghĩa đâu!"
Chàng ta thề thốt, thế nhưng tôi khẽ cười:
"Nếu thích đại tỷ ta, thì hôm nay hãy hủy hôn ngay trước mặt mẹ ta đi, ta cũng không trách huynh đâu."
Thế nhưng Úy Kỳ Trí khăng khăng nói không.
Chàng nói chàng với đại tỷ chỉ là quan tâm, người chàng thực sự ngưỡng m/ộ là tôi, đối với người khác chẳng qua là "yêu ai yêu cả đường đi lối về".
Tuy nhiên lời vừa dứt, chàng lại cúi người xuống hỏi tôi:
"Vãn muội muội, khi nào chúng ta đi xin lỗi? Lát nữa đến giờ dùng bữa rồi."
Tôi không đi xin lỗi.
Đến bàn ăn, đại tỷ vẫn xuất hiện.
Ả đã thay một bộ y phục nữ nhi, môi tô trắng bệch:
"Ta vẫn chưa tha thứ cho muội đâu! Là mẹ muội bảo ta đến ăn cơm!"
Tôi cụp mắt không nói.
Đại tỷ liền dời hết đĩa tôm hấp trước mặt tôi sang phía ả:
"Kẻ mang tội không xứng ăn cơm! Chẳng phải muội muốn tuyệt thực sao? Cứ tuyệt tiếp đi!"
Không khí trên bàn ăn bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Mẹ tôi lấy cớ đ/au bụng nên rời đi, Úy Kỳ Trí cũng cúi đầu giả vờ như không thấy.
Đại tỷ che chắn hết thức ăn, đắc ý vênh váo:
"Người nhận lỗi mới có cơm ăn, Chương Vãn Ngâm, muội có nhận lỗi không?"
Tôi cúi đầu ăn những hạt cơm trắng trong bát.
"Ta có lòng tốt giúp muội chẻ cái bàn học đáng lẽ phải vứt đi từ lâu, muội không những không biết ơn mà còn quay lại trách ta, lấy cái ch*t của huynh trưởng muội ra để u/y hi*p ta, muội tưởng ta sẽ thỏa hiệp sao?"
"Phi! Ta mới không thèm! Huynh trưởng muội đúng là đồ ng/u!"
"Nếu huynh ta lợi hại hơn chút nữa thì có ch*t không?"
Tôi bàng hoàng, hai mắt mở to trừng trừng nhìn ả:
"Tỷ nói gì cơ?"
"Ta nói huynh trưởng muội ng/u! Không có bản lĩnh! Nếu không thì ta đã chẳng bị ch/ém một nhát sau lưng, đến giờ vết s/ẹo vẫn không mờ đi được!"
Đại tỷ gào lớn, lớp trang điểm cố ý vẽ cho thê thảm cũng không che nổi vẻ hung dữ của ả.
Ngựk tôi thở dốc:
"Tiêu Thiên Nhạn, có phải tỷ quên rồi không, rõ ràng là tỷ tự chạy đi thành thân với kẻ địch."
"Huynh trưởng ta là đi c/ứu tỷ."
Huynh trưởng ta là vị thiếu tướng quân vang danh biên cương.
Đại tỷ cũng từ nhỏ đã theo cha ở trong quân doanh.
Cho đến khi Tiêu tướng quân tử trận, cha ả mới gửi gắm Tiêu Thiên Nhạn cho huynh trưởng ta.
Bảo nhất định phải đưa con gái ông ấy về kinh.
Thế nhưng đêm huynh trưởng ta nhận lời, Tiêu Thiên Nhạn đã phải lòng vương tử nước địch, lén lút đi theo sang nước địch để thành thân.
Đại chiến chưa định, quân biên giới hai nước không dám tùy tiện hành động.
Để c/ứu Tiêu Thiên Nhạn về, huynh trưởng ta một mình lẻn sang nước địch.
Kết quả là đại tỷ không chịu về, nói thế nào cũng phải ở lại nước địch làm vương hậu.
Cuối cùng huynh trưởng ta đá/nh ngất ả rồi vác về nhà.
Chỉ là lúc rời đi thì bị nước địch phát hiện, huynh ấy trúng mấy chục mũi tên mà bỏ mạng.
"Huynh trưởng ta bỏ mạng để c/ứu tỷ về, kết quả tỷ ghi nhớ huynh ấy như vậy sao?"
Tôi cười lạnh một tiếng, đôi đũa đ/ập xuống bàn đ/á phát ra tiếng kêu giòn giã.
"Tỷ còn nhớ vết s/ẹo trên người mình, vậy tỷ có nhớ huynh trưởng ta trúng bao nhiêu mũi tên không?"
Đại tỷ thản nhiên vuốt tóc:
"Ta nhớ cái thứ đó làm gì, c/ứu ta vốn dĩ là trách nhiệm của huynh ấy."
"Ngược lại huynh trưởng muội làm việc không đến nơi đến chốn, hại vết s/ẹo trên lưng ta đến giờ vẫn không xóa được, muội nói xem nhân duyên của ta phải làm sao đây?!"
"Nhà các người lấy gì để chịu trách nhiệm với ta!"
Lời vừa dứt, tôi còn chưa kịp mở miệng, Úy Kỳ Trí đột nhiên hắng giọng hai tiếng.
"Nhạn Nhi, nàng... cũng đừng vội..."
"Sao lại không vội? Năm nay ta mười tám rồi, không gả đi nữa thì ế mất! Huống hồ ta còn là người tái giá!"
Tiêu Thiên Nhạn đã thành thân với vương tử ở nước địch.
"Cứ tưởng nhà họ Chương có thể giúp ta tìm được mối tốt, không ngờ cả nhà họ đều vô dụng! Đến giờ vẫn không có ai đến cầu hôn, chẳng lẽ thực sự muốn ta già ch*t trong nhà này sao?!"
Ả túm lấy đuôi tóc, quay lưng đi đầy khó chịu.
Úy Kỳ Trí đứng dậy muốn ôm, nhưng thấy tôi ngồi bên cạnh, cuối cùng chỉ đưa một cốc nước.
"Trong kinh cũng thường có những nữ tử từng hòa ly, tái giá vẫn có thể gả vào nhà tốt, huống hồ nàng xinh đẹp như vậy, không cần lo lắng."
Đại tỷ chớp chớp mắt: "Thật sao?"
"Vậy nếu để chàng chọn, chàng chọn ta hay chọn Chương Vãn Ngâm?"
Úy Kỳ Trí ngẩn người.
Chắc là không ngờ đại tỷ lại có thể hỏi câu đó.
Một lúc lâu sau, chàng cười gượng:
"Có phải nàng quên ta và Vãn muội muội có hôn ước..."
"Ta biết! Ta bảo chàng chọn! Giả sử không có hôn ước thì chàng chọn ai?"
Đại tỷ cố chấp, nhìn chằm chằm vào vị hôn phu của tôi, nhất quyết bắt chàng phải chọn ra một đáp án.
"Chương Vãn Ngâm tuy là con gái ruột của nhà họ Chương, nhưng tổ tiên nhà họ Chương chẳng có bản lĩnh gì, không bằng cha ta là đại tướng quân vang danh thiên hạ."
"Hơn nữa Chương Vãn Ngâm thì u uất, giữ khư khư quy củ, suốt ngày niệm chú về huynh trưởng không buông. Ngược lại ta từng thấy phong cảnh ngoài biên ải, có kiến thức, còn từng đến nước lạ."
"Và quan trọng nhất là, Chương Vãn Ngâm hay khóc, cứ nhắc đến huynh trưởng là rơi lệ, không giống ta, biết múa ki/ếm lại còn là con nhà tướng."
Đại tỷ nói đầy đắc ý.
Ánh mắt Úy Kỳ Trí cũng đảo qua đảo lại giữa chúng tôi, giả vờ làm khó.
Tôi khẽ cười một tiếng: