"May mà lúc đó đầu ta bị thương, băng gạc quấn kín mít nên ả không thèm để mắt tới, nếu không mà bị ả bám lấy suốt ngày, ta thà ch*t ngoài tiền tuyến còn hơn!"
Tạ Tử Hành nói đại tỷ ta từ năm mười sáu tuổi đã h/ận không gả được, cứ thấy ai trong quân doanh trông khôi ngô một chút là ả lại sán lại trêu ghẹo.
Người đã thành thân ả cũng muốn, chưa thành thân ả càng muốn, thậm chí người đã có vợ con ả cũng mặt dày bám riết lấy.
"Chúng ta bận tối mắt tối mũi, lo lắng xem ngày mai có đá/nh thắng trận hay không, còn ả thì hay rồi, chỉ sợ cả quân doanh ch*t sạch, không còn ai cưới ả."
Tạ Tử Hành tặc lưỡi: "Chẳng biết nhà ai kiếp trước tu nhân tích đức thế nào mà sau này lại có phúc cưới được ả."
Tôi cụp mắt không nói, cũng chẳng kể chuyện vị hôn phu của mình vừa vào cửa đã vứt bỏ tôi.
Ban đầu chàng ta nói chỉ là thấy Tiêu Thiên Nhạn mới mẻ, thích nghe ả kể những chuyện chưa từng thấy ở biên ải, nhưng dần dần, chàng ta phát hiện người con gái này không giống ai.
Đại tiểu thư ở kinh thành đa phần đều quy củ chẳng chút thú vị, nhưng người này có thể cầm ki/ếm, biết nhảy múa, lại còn dám chạy đến trước kiệu của quan nhị phẩm mà m/ắng nhiếc.
Tạ Tử Hành kh/inh khỉnh:
"Quan lại mà không đá/nh ả sao?"
"Nếu không vì Tiêu tướng quân có ơn với chúng ta, ta đã muốn đá/nh ả tám trăm lần rồi! Nhìn thôi đã thấy tức nghẹn cả họng!"
Tôi cười hỏi chàng, chẳng phải đàn ông chân chính không đá/nh phụ nữ sao?
Trong gió lạnh gào thét, Tạ Tử Hành vung nắm đ/ấm về phía tôi:
"Đúng là không đá/nh phụ nữ, nhưng kẻ phản bội thì không có giới tính, nếu cô có ngày phản bội, ta vẫn cứ đá/nh như thường!"
Tạ Tử Hành ngày nào cũng giám sát tôi.
Sợ tôi giống đại tỷ, bày ra mấy trò q/uỷ quái trong quân doanh.
Hoặc là nổi lòng tham, thấy vương tử nước địch đẹp trai lại chạy sang nước địch thành thân.
Tôi ở yên một tháng không hề động đậy.
Ánh mắt Tạ Tử Hành nhìn tôi cũng dịu đi.
Chàng hái một giỏ hoa dại từ trong kẽ đất, lén lút ngượng ngùng mang đến trước mặt tôi.
"Cô... con gái kinh thành các cô chẳng phải đều kiêu kỳ, đi đâu cũng phải cài hoa sao?"
"Biên ải chúng ta không có điều kiện tốt như vậy, bốn mùa chẳng thấy hoa đẹp, nhưng hoa dại này cũng tạm được, cô... cứ tạm dùng đi."
Chàng đặt giỏ hoa cạnh nồi bát.
Tôi liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy dưới lớp mũ giáp bạc, vành tai chàng đỏ ửng, mắt nhìn lo/ạn xạ, chẳng dám dừng lại trên người tôi.
"Trước đây Tạ tiểu tướng quân cũng tặng hoa cho ả sao?"
"Ta tặng hoa cho ả làm gì? Eo ôi, xui xẻo!"
Nhắc đến đại tỷ, Tạ Tử Hành nói năng lưu loát hẳn.
Tôi nhướng mày lặng lẽ nhìn chàng:
"Vậy chàng tặng hoa cho ta làm gì? Tuy ta kiêu kỳ, nhưng người ở đây chẳng ai cài hoa, ta cứ nhập gia tùy tục thôi."
Mặt Tạ Tử Hành đỏ bừng lên:
"Cô... mỗi nơi mỗi phong tục, cô việc gì phải ủy khuất bản thân?"
"Ở đây tuy không có mẫu đơn, thược dược, nhưng hoa dại thì nhiều vô kể, cô cứ một canh giờ thay một đóa. Không cần lo không có hoa, ngày nào ta cũng hái cho cô."
Tôi nhìn chàng, nhướng mày.
Tạ Tử Hành đột nhiên lắp bắp:
"Thì... huynh trưởng cô từng nói cô xinh đẹp, ta cũng không ngờ lại xinh đẹp đến thế thật."
Mặt trời lặn xuống.
Góc trời chỉ còn một dải mây đỏ, nhuộm đỏ cả gương mặt Tạ Tử Hành.
"Chương cô nương, ta vẫn chưa thành thân, hơn nữa dường như... ta rất thích cô."
Tìm được một mối nhân duyên ở biên ải là điều tôi chưa từng nghĩ tới.
Nhưng "đến đâu hay đó", tôi đáp lại tấm lòng của Tạ Tử Hành và kể cho chàng nghe chuyện từng đính hôn.
Không ngờ Tạ Tử Hành chẳng những không chê, mà khóe miệng còn ngoác đến tận mang tai:
"Ối chà, vậy thì ta phải cảm ơn vị huynh đài kia thật nhiều, nếu không nhờ huynh ta khiêm nhường, làm sao ta có vận may lớn thế này?"
Tôi lại kể chuyện đại tỷ và Úy Kỳ Trí đính hôn.
Không ngờ Tạ Tử Hành biến sắc ngay lập tức:
"Eo ôi, một kẻ m/ù mắt với một kẻ diễn sâu ghép thành một đôi! Đúng là xứng đôi vừa lứa thật!"
Tạ Tử Hành nói hồi ở quân doanh, đại tỷ rất thích diễn. Diễn vai nữ anh hùng một ki/ếm ch/ém bay mấy người, cầm ki/ếm ch/ém gỗ. Lại còn diễn vai nữ trung hào kiệt trung quân ái quốc, mặc áo đỏ đá/nh trống trận.
Tôi thắc mắc, hỏi đá/nh trống trận thì có gì sai, cổ vũ sĩ khí sao lại là lỗi?
Ai ngờ Tạ Tử Hành cắn một miếng lương khô:
"Ả đá/nh trống gì chứ? Ăn mặc diêm dúa, đầu cài trâm vàng, chân xỏ giày thêu chỉ vàng, đá/nh trống thì ẻo lả, rõ ràng là muốn khoe bộ đồ mới cho chúng ta xem!"
Tạ Tử Hành trợn mắt đầy vẻ kh/inh bỉ.
Ngày tháng cứ thế trôi qua cũng khá thú vị.
Thấy đại chiến sắp thắng lợi, Tạ Tử Hành sắp phải về kinh.
Ai ngờ đột nhiên có một đạo thánh chỉ, bắt tôi phải lập tức về kinh, chịu tội.
Tôi nghi hoặc.
Thái giám truyền tin lại nói:
"Chương nhị tiểu thư, lần này cô rời kinh có phải đã mang đi một nửa gia sản nhà họ Chương không?"
"Hiện nay cáo mệnh phu nhân ngũ phẩm đang dâng sớ kiện cô lên ngự tiền, nói cô cuỗm sạch gia tài, bỏ mặc mẹ già, vứt bỏ chồng chưa cưới, thực là kẻ bất trung bất hiếu, bất đễ bất nghĩa. Bệ hạ truyền lệnh cô phải lập tức về kinh, nôn ra số gia sản, phụng dưỡng mẹ ruột và tuân thủ hôn ước thành thân."
Tôi lùi lại một bước:
"Tiền là do ta lấy, nhưng biên ải vật tư thiếu thốn, một nửa ta đã dùng ở đây cả rồi."
Thái giám nhướng mày:
"Bằng chứng đâu? Sổ sách đâu?"
"Con gái đ/ộc nhất của Tiêu tướng quân hiện đang kiện cô tự ý xông vào quân doanh, có ý đồ bất chính. Chương nhị tiểu thư, cô vẫn nên về kinh một chuyến đi, nếu không lão nô thi hành hình ở đây sợ làm oan cho cô mất."
Tôi bị ép phải quay về kinh thành.
Nhà cửa không còn vẻ huy hoàng như xưa, trâm trên đầu mẹ tôi cũng mất một nửa.
Đại tỷ đ/ập bát đũa xuống bàn:"