Ngài chỉ có thể ẩn mình trong đám ăn mày, không tin bất cứ ai, lặng lẽ chờ thời cơ.
Hiện tại, tôi cũng đang đợi thời cơ đó.
Sau khi cãi nhau với trưởng tỷ, Tạ Trầm Chu không còn tới nữa.
Phủ đệ cũng thanh tịnh hơn nhiều.
Hai người cứ giằng co như vậy, chẳng ai có ý định chủ động làm hòa.
Sính lễ phủ Hầu gia quá nhiều, quản gia dẫn người kiểm kê suốt ba ngày ba đêm.
Trưởng tỷ đứng nhìn từ xa, khăn tay nắm ch/ặt rồi lại buông, viền mắt đỏ hoe.
Tiêu Hành cũng thích nhìn chằm chằm về hướng sính lễ.
Ánh mắt âm u, như nhìn một con rắn đ/ộc đang thè lưỡi.
Chỉ khi nhìn thấy tôi, sắc mặt ngài mới dịu đi đôi chút.
Ngài bình thản lên tiếng:
“Hôn kỳ là hai tháng sau, đúng không?”
“Ừ.”
Rõ ràng người sắp gặp nạn là tôi, nhưng tôi lại lên tiếng an ủi ngài:
“Không sao đâu, tuy ta không vừa mắt Lục Chiêu, nhưng hắn cũng chẳng vừa mắt ta, gả qua đó rồi ai nấy sống cuộc sống của mình, ta cứ ăn no mặc ấm là được.”
Tiêu Hành không nói gì.
Thực ra chỉ cần để Tiêu Hành khôi phục thân phận Thái tử, là có thể giúp tôi hủy bỏ hôn ước.
Nhưng bây giờ thì chưa được.
Lục Quý phi đang được sủng ái, Lục Hầu gia lại có quyền thế.
Tam hoàng tử vẫn là đứa con ngoan do đích thân bệ hạ dạy dỗ, tình cha con sâu nặng.
Mà mẹ đẻ của Tiêu Hành, Hiếu Đoan Hoàng hậu, đã bị Lục Quý phi hại ch*t từ sớm, phủ Quốc cữu thì thế yếu, trong cung chẳng có ai che chở.
Bây giờ lộ rõ thân phận thì quá nguy hiểm.
Bước ngoặt của sự việc nằm ở sau tiết Lập thu năm sau.
Bệ hạ vô tình phát hiện, dưới gối của Tam hoàng tử lại giấu một con búp bê gỗ đồng.
Đôi mắt bệ hạ bỗng trợn trừng.
Ngũ quan của con búp bê trông vô cùng quen thuộc.
Phía trước găm đầy những chiếc kim bạc, phía sau viết ngày tháng năm sinh của chính ngài.
Các cạnh của gỗ đồng bị mài đến sáng bóng, nhìn là biết đã giấu từ rất lâu rồi.
Trong khoảnh khắc, sự phẫn nộ và sợ hãi cùng trào dâng trong lồng ngựk.
Hóa ra đứa con trai mà mình dày công nuôi dưỡng, dạy dỗ lại có tâm địa đ/ộc á/c, dã tâm lang sói đến thế!
Ngài như thể bị bỏng tay, ném mạnh con búp bê gỗ đồng đi.
Đôi mắt vẩn đục bùng lên ngọn lửa dữ dội:
“Người đâu, bắt Tam hoàng tử tới đây!”
“Lục Quý phi tước đoạt phong hiệu, phế làm thứ dân, tống vào lãnh cung!”
Tam hoàng tử thấy sự việc bại lộ, không thể chối cãi.
Cuối cùng trút hết nỗi oán h/ận tích tụ bao nhiêu năm:
“Ông tính là loại phụ hoàng gì chứ! Khi ông đẩy con xuống vách núi năm đó, ông có từng nghĩ con là con trai của ông không?”
“Con chỉ h/ận không thể để ông ch*t sớm đi, nhường lại ngôi vị hoàng đế!”
Bệ hạ tức đến mức phun ra một ngụm m/áu tại chỗ.
Ngài h/ận không thể gi*t ch*t đứa con này, băm vằm nó thành trăm mảnh!
Thế nhưng, ngài chỉ còn lại một đứa con trai này thôi.
Bản thân đã già yếu, không thể có thêm con cái, chẳng lẽ lại giao ngôi vị cho những người khác trong tông thất.
Lúc này, ngài mới chợt nhớ đến đứa trẻ còn lại từng bị chính mình đẩy xuống vực.
Hành nhi, liệu nó có còn sống trên đời này không?
Bấy nhiêu năm tìm không thấy người, liệu có phải là do nhà họ Lục nhúng tay vào không?
Ngài phái người giám sát ch/ặt chẽ phủ Vĩnh Ninh Hầu, một lần nữa cử cấm quân đi tìm ki/ếm.
Tiêu Hành chính là xuất hiện đúng lúc vào thời điểm này, thuận lợi trở về hoàng cung.
Tôi đã sớm chuẩn bị cho tình huống x/ấu nhất.
Tuyệt đối không thể vì hủy hôn ước mà đẩy Tiêu Hành vào thế nguy hiểm sớm hơn.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là.
“Vụ án vu cổ” lại bùng n/ổ chỉ sau một tháng.
Sớm hơn kiếp trước tròn một năm.
Ngày đó cha từ triều đình trở về rất muộn, thần sắc kỳ lạ gọi tôi vào thư phòng, cho người lui hết:
“Thanh Chỉ, con nói thật với ta.”
“Cái tên Cảnh An con mang về, rốt cuộc là ai?”
Tôi vẻ mặt ngây thơ:
“Dạ?”
“Đừng giả ng/u!”
Cha đ/ập mạnh xuống bàn, tóm tắt sự việc bí mật trong cung cho tôi nghe:
“Lục Quý phi và Tam hoàng tử xong đời rồi, phủ Vĩnh Ninh Hầu cũng chẳng còn được bao lâu.”
“Bệ hạ nhớ đến Thái tử điện hạ bị thất lạc năm xưa, dù là tuổi tác hay diện mạo, vóc dáng đều khớp với Cảnh An.”
“Chính x/ác mà nói, ngay từ cái nhìn đầu tiên ta đã nghi ngờ rồi, thuở nhỏ ngài học dưới trướng Sử thái phó, chữ viết ra có nét tương đồng với Sử thái phó… thôi, nói cái này con cũng không hiểu.”
“Thanh Chỉ, con nói thật với cha đi.”
Tôi chột dạ sờ mũi:
“Cha, hôn sự với phủ Vĩnh Ninh Hầu có hủy được không ạ?”
“…”
Khi tôi từ thư phòng của cha bước ra, trăng đã treo giữa trời.
Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng dế kêu.
Tôi không tiện nhắc với cha chuyện trọng sinh, chỉ phối hợp với suy nghĩ của ông, nói những điều ông muốn nghe.
Ví dụ như, có tiểu đồng đi vệ sinh đêm từng thấy Tiêu Hành nửa đêm trèo tường ra ngoài.
Ví dụ như, Tiêu Hành ăn đào sẽ bị dị ứng, giống hệt bệ hạ hiện nay.
Lại ví dụ như, ở hổ khẩu tay phải của Tiêu Hành có một nốt ruồi đỏ, khi dạy tôi luyện chữ, nốt ruồi đó đỏ thắm lạ thường.
Cha vui mừng khôn xiết:
“Tốt quá rồi, x/ác định rồi, ngài chính là Thái tử điện hạ!”
“Bệ hạ nếu biết chúng ta cưu mang Thái tử điện hạ, nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho nhà họ Thẩm, Thái tử điện hạ cũng sẽ ghi nhớ ân đức của nhà ta!”
Ông chỉnh lại y quan, vẻ mặt nhân từ:
“Con gái ngoan, mau đưa ta đến viện của con để bái kiến Thái tử điện hạ.”
Tôi nổi hết da gà:
“Thôi đi cha, cha suýt chút nữa đuổi ngài ấy đi rồi, ngài ấy th/ù dai lắm đấy.”
“…”
Ứng phó xong với cha, tôi hồi tưởng lại toàn bộ trình tự của hai kiếp.
Điểm duy nhất khác biệt đó là.
Kiếp trước, bệ hạ tự mình tìm thấy con búp bê gỗ đồng đó.
Còn kiếp này, lại là do cung nhân tố giác.