"Cái khóa này còn mở được không?"

Mẹ tôi tỏ vẻ ngượng ngùng, những ngón tay quệt qua quệt lại trên tạp dề.

"Sau khi sửa thành phòng trẻ em thì đã thay khóa rồi. Chìa này vô dụng từ lâu, mẹ quên chưa bỏ đi."

"Vậy con ở đâu?"

"Phòng khách cứ dựng tạm chiếc giường xếp đi. Nhạc Nhạc quen giường, đồ đạc trong phòng nhỏ không được động vào. Đợi khi nào sức khỏe bố con ổn định, mẹ sẽ từ từ dọn dẹp cho con."

Lại là cứ đợi đã, lại là sau này bù đắp cho con.

Tôi đặt chùm chìa khóa lên bàn, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng thấy ngạc nhiên.

"Nhưng vì căn nhà này sau này là của con, vậy nhường phòng nhỏ cho con ở trước, được không?"

Sắc mặt Dương Lệ lập tức căng cứng.

"Chị à, Nhạc Nhạc cuối tuần phải ngủ trưa ở nhà ông bà nội. Chị là người lớn rồi, sao cứ phải tranh giành phòng với trẻ con?"

Trần Hạo cũng nhíu mày, nhìn tôi đầy thất vọng.

"Bố vừa xuất viện, chị không quan tâm ông có đứng dậy nổi không, mà lại lấy một căn nhà chưa biết thế nào ra để ép cả nhà phải bày tỏ thái độ. Chị à, sao chị lại trở nên tính toán như vậy?"

Bố tức đến mức mặt đỏ bừng, giơ gậy chống lên, chỉ vào mũi tôi quát lớn.

"Căn nhà này vẫn còn đứng tên tao! Tao muốn cho mày là vì thương mày. Mày lấy nó ra để ép cháu trai nhường phòng, đúng là đồ không có lương tâm!"

Ông kích động đến mức khóe miệng bên phải gi/ật gi/ật không ngừng.

Mẹ vội vàng vuốt ngựk cho ông, lúc nhìn lại tôi, ánh mắt đã tràn đầy oán trách.

"Con nhìn xem con làm bố con tức gi/ận đến thế nào? Ông ấy mới bị nhồi m/áu n/ão được mấy ngày, con nhất định phải làm cho gia đình bất an vào lúc này sao?"

Tôi đứng dậy, cầm lấy túi xách.

"Không cần nhường nữa. Căn nhà này tôi không cần, giường xếp ở phòng khách tôi cũng sẽ không nằm."

"Tôi sẽ không từ chức, cũng sẽ không dọn về. Vẫn câu nói đó, hãy thuê người chăm sóc, tiền tôi trả một nửa."

Ngay khoảnh khắc lời nói thốt ra, sắc mặt bố cứng đờ.

Ông chộp lấy tờ lịch trực đó, vò nát thành một cục rồi ném xuống chân tôi.

"Sáng mai bảy giờ mà mày không đến, thì đừng nhận mình là con gái nhà họ Trần nữa!"

Mẹ thấy tôi định đi thật, liền h/oảng s/ợ, đuổi theo tôi ra tận cửa.

Tay bà vừa chạm vào nắm cửa, Trần Hạo đã gọi bà lại từ phía sau.

"Mẹ, đừng đuổi theo."

Nó liếc nhìn tôi, lời nói đầy vẻ khẳng định và kh/inh miệt.

"Từ nhỏ chị ấy sợ nhất là không có nhà, chị ấy có thể chạy đi đâu được chứ? Hôm nay mẹ đuổi theo, ngày mai chị ấy sẽ dám dùng chuyện từ chức để tiếp tục đàm phán điều kiện với chúng ta. Để mặc chị ấy hai ngày, tự khắc chị ấy sẽ quay về thôi."

Dương Lệ bế con, cũng dịu giọng khuyên nhủ: "Đúng thế mẹ ạ, chị chỉ muốn để bố mẹ dỗ dành thêm vài câu, nhường nhịn chị ấy một chút thôi. Chứ thật sự không quan tâm đến bố, trong lòng chị ấy còn khó chịu hơn ai hết."

Bước chân mẹ dừng lại ở ngưỡng cửa.

Bà do dự vài giây, cuối cùng buông tay nắm cửa ra.

Cánh cửa khép lại sau lưng tôi, tôi nghe thấy bà an ủi bố.

"Trần Hạo nói đúng. Lan Lan không rời xa được cái nhà này đâu, đợi nó nghĩ thông suốt, ngày mai tự nhiên sẽ ngoan ngoãn qua đây thôi."

Sáng hôm sau, bất kể họ gửi bao nhiêu tin nhắn, tôi đều coi như không thấy.

Thế nhưng, khóa cửa căn hộ thuê lại đột nhiên vang lên.

Tôi gi/ật mình, lao ra ngoài, thì thấy cửa đã bị đẩy hé một khe nhỏ.

Mẹ một tay xách cặp lồng giữ nhiệt, một tay nắm ch/ặt chìa khóa, Trần Hạo đứng phía sau bà, dùng vai đẩy cửa.

Tôi vừa kinh ngạc vừa gi/ận dữ, dùng hết sức chặn cửa lại.

"Ai cho các người dùng chìa khóa xông vào?"

Mẹ bị đẩy loạng choạng, canh từ trong cặp lồng đổ ra ngoài giày.

Bà lập tức tỏ vẻ ấm ức.

"Tao là mẹ mày, mang cho mày bát canh nóng, mà còn phải hẹn trước sao?"

"Chìa khóa dự phòng con đưa cho mẹ là sự tin tưởng của con, chứ không phải để mẹ dẫn người xông vào."

Trần Hạo mất kiên nhẫn đẩy cửa, trong mắt lộ rõ vẻ cáu kỉnh khi bị ngăn cản.

"Người một nhà vào cửa thôi mà, có cần phải nói khó nghe thế không?"

"Nếu không phải vì chị cứ làm cao, đợi chúng tôi c/ầu x/in mới chịu từ chức, thì tôi cũng chẳng thèm qua đây."

Nó đi thẳng đến bàn làm việc, tiện tay ném xuống một tờ giấy.

"Được rồi, chúng tôi đến rồi, đơn từ chức tôi cũng đã soạn mẫu cho chị rồi đấy, chị cứ chép lại đi. Tranh thủ thời gian từ chức đi, việc phục hồi chức năng của bố không thể trì hoãn được."

Tôi nhìn dáng vẻ ngang ngược của nó, những ngón tay lạnh ngắt vì gi/ận.

Hồi nhỏ luôn có người nói với tôi rằng, dưới mái nhà của người khác, tôi không có tư cách khóa cửa.

Năm mẹ mang th/ai Trần Hạo, vì sợ bị phát hiện sinh con vượt kế hoạch, bà đã gửi tôi, khi đó mới bốn tuổi, đến nhà bác cả ở huyện lân cận.

Nhà bác cả mở sạp b/án đồ ăn sáng.

Trước sáu tuổi, mỗi ngày năm giờ sáng tôi đã bị gọi dậy để bóc hành, lau bàn. Mùa đông, khi bưng nước rửa bát, mu bàn tay tôi nứt nẻ, m/áu dính vào vành bát, vậy mà vẫn phải chịu m/ắng nhiếc.

Tôi chỉ cần gắp thêm một miếng trứng, bác cả sẽ gõ vào bát rồi cười nhạo.

"Bố mẹ mày một tháng chỉ gửi có hai trăm tệ, mày thật sự coi mình là khách đến chơi à? Nếu họ thấy mày có ích, sao còn phải sinh thêm đứa em trai nữa? Mày có bản lĩnh thì bảo bố mẹ mày gửi thêm tiền ăn đi."

Sau đó, bác chê tôi không ki/ếm chác được gì từ bố mẹ, nên đã tống tôi sang nhà dì hai.

Mùa hè năm tám tuổi, người anh họ mười lăm tuổi nhà dì hai đã lẻn vào chăn tôi giữa đêm, bịt miệng tôi lại, luồn tay vào trong áo ngủ.

Tôi sợ đến r/un r/ẩy, cố hết sức cắn nó một cái, rồi chạy chân trần ra phòng khách cầu c/ứu.

Dì hai nhìn thấy vết răng trên cổ tay con trai mình, không những không bảo vệ tôi, mà còn thẹn quá hóa gi/ận t/át tôi một cái.

"Mày ở nhờ nhà tao mà còn dám hất nước bẩn lên người anh mày hả? Đúng là đồ hoang không ai cần!"

Tôi vừa khóc vừa gọi điện cho mẹ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh ta quyết định có con với hoàng đế

Chương 11
Ta là một vị thừa tướng xui xẻo, đã trọng sinh bốn lần. Lần thứ nhất, Tiên đế băng hà, Đại hoàng tử lên ngôi. Nhưng hắn là một kẻ vô dụng, ta tận tâm phò tá hắn, cuối cùng lại bị xử tội phanh thây. Lần thứ hai, ta đá Đại hoàng tử sang một bên, phò Nhị hoàng tử lên ngôi. Nhưng nó cũng là một kẻ vô dụng. Ta dốc lòng phò tá nó, cuối cùng thảm thương chết dưới một nhát đao chém ngang lưng. Lần thứ ba, ta ủng hộ Tam hoàng tử lên ngôi. Nào ngờ cậu ta lại là một kẻ vô dụng. Ta tận tâm phò tá cậu ta, cuối cùng bị ban cho một chén rượu độc. Lần thứ tư, ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Nhân lúc Tiên đế vẫn chưa băng hà, ta mạnh dạn can gián: "Bệ hạ, thần đề nghị ngài sinh một đứa con với thần."
487
2 Cuỗm xong chạy Chương 13
5 Tri Vãn Chương 8
9 Khuy Thiên Ký Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm