Tôi cúp máy.
Đồng nghiệp gọi tôi từ phía xa:
"Cô Thẩm, chúng ta đi xem địa điểm tiếp theo luôn không?"
"Đến ngay đây."
Tôi cất điện thoại, rảo bước về phía họ.
Phía sau lưng là nhà xưởng cũ đang được tháo dỡ.
Bản vẽ kiến trúc mới nằm trên tay tôi, đường nét rõ ràng, hướng đi x/ác định.
Những thứ cũ kỹ rồi cũng phải dỡ bỏ.
Không phải vì nó chưa từng tồn tại.
Mà vì nó đã không còn phù hợp để gánh vác cuộc sống mới nữa.
Còn về Trì Tuân, anh vẫn ở lại Trì thị.
Chỉ là sẽ không còn ai giống như tôi, thay anh chuẩn bị sẵn sàng mọi rủi ro từ trước nữa.
Anh cần phải tự mình đối mặt với hội đồng quản trị, tự mình giải trình từng khoản vốn, tự mình gánh vác từng lựa chọn.
Có người nói anh trở nên trầm lặng hơn nhiều.
Có người nói anh không còn đưa bất cứ ai vào ngôi nhà đó nữa.
Cũng có người nói, đôi khi tan làm anh sẽ đứng ở huyền quan, nhìn chằm chằm vào ổ khóa mà thẫn thờ.
Những lời đồn đó truyền đến tai tôi khi tôi đang xếp hàng ở sân bay.
Tôi chuẩn bị đi tham dự một diễn đàn về chỉnh trang đô thị.
Hành lý không nhiều.
Một chiếc ba lô đen, một vali xách tay.
Loa phát thanh thông báo chuyến bay vang lên.
Tôi kéo vali đi về phía cửa kiểm soát an ninh.
Khi đi ngang qua bức tường kính, tôi nhìn thấy hình bóng phản chiếu của chính mình.
Tóc đã ngắn hơn trước một chút.
Ánh mắt cũng kiên định hơn trước nhiều.
Trước đây tôi luôn cảm thấy, sau khi rời xa Trì Tuân, cuộc đời mình sẽ bị khuyết mất một mảng lớn.
Về sau mới nhận ra, đó không phải là cuộc đời bị khuyết đi.
Mà là cuối cùng cũng trút bỏ được những sức nặng không thuộc về mình.
Sau khi máy bay cất cánh, tôi mở tấm chắn cửa sổ.
Những tầng mây được ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ.
Trước khi chuyển sang chế độ máy bay, điện thoại nhận được tin nhắn cuối cùng.
Đến từ Trì Tuân.
【Gia Nhiên, dự án Nam Loan hôm nay đã khởi công trở lại rồi.】
【Trong bản báo cáo rủi ro mới, đã giữ lại toàn bộ những ý kiến mà em từng viết năm xưa.】
【Cảm ơn em.】
Tôi nhìn một lúc, không trả lời.
Không lâu sau, lại nhận thêm một tin nhắn nữa:
【Anh sẽ không làm phiền em nữa đâu.】
Máy bay xuyên qua tầng mây.
Thành phố dưới mặt đất ngày càng nhỏ bé.
Tôi nhớ lại bốn năm trước, Trì Tuân từng nói:
"Gia Nhiên, đợi anh đứng vững gót chân, chúng ta sẽ cùng nhau đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn hơn."
Lúc đó tôi tin rằng, chỉ cần cứ tiếp tục chờ đợi, rồi sẽ có ngày đợi được.
Sau này, tôi tự mình đi.
Một mình đi qua núi sông hồ biển, một mình ngắm nhìn bình minh hoàng hôn, một mình học cách không gửi gắm bất kỳ nguyện vọng nào lên người khác.
Hóa ra thế giới rộng lớn hơn, chưa bao giờ nằm ở nơi anh định đưa tôi đi.
Mà là sau khi tôi cuối cùng cũng sẵn lòng tự mình lên đường.
Trước khi hạ cánh, tiếp viên hàng không nhắc mọi người thu gọn bàn ăn.
Tôi khép lại tập tài liệu trên tay, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ.
Biển mây phía xa trải dài thành một con đường dát vàng.
Thành phố mới đang ở ngay phía trước.
Thẩm Gia Nhiên, hãy sống cuộc đời của chính mình đi.
Lần này, không cần phải đợi ai mở cửa nữa.
Máy bay tiếp tục tiến về phía trước.
Còn tôi cuối cùng đã chạm đến cuộc sống của chính mình.
(Hết)