Chàng bước tới, đưa cho tôi một chiếc hộp gấm, điềm nhiên lên tiếng:
"Dùng miếng noãn ngọc này đổi với nàng, được không?"
Nhớ lại đêm tôi sinh A Mãn, vì mắc hàn chứng.
Đêm nào tay chân cũng lạnh buốt, thế mà chàng chưa từng tặng tôi lấy nửa miếng noãn ngọc.
Tôi cười lạnh một tiếng, cầm lấy miếng ngọc bội đưa cho Bùi D/ao:
"Vật ngự ban của tiên hoàng, ta dám b/án, cô dám m/ua không?"
"Bịch" một tiếng, Bùi D/ao sợ hãi quỳ sụp xuống đất.
Tôi lười chẳng buồn để ý đến chàng, đi vào nội đường thay bộ y phục mới.
Không ngờ khi bước ra, Bùi Lăng vẫn chưa rời đi.
Chàng thấy tôi, đứng dậy gật đầu:
"Nếu là vào cung, có thể đi cùng ta."
Tôi không thèm đếm xỉa đến chàng, xoay người đi ra quầy chọn ngọc khí.
Bùi Lăng lại đi theo.
"Quý phi không thích màu này."
Tôi sững người.
Hiểu ra Bùi Lăng tưởng rằng tôi cũng đang chọn lễ vật mừng.
Nhưng sinh thần của Quý phi nương nương, đối với chàng là đại sự, còn với tôi thì không.
Tôi bảo chưởng quầy gói miếng ngọc này lại, rồi chỉ tay về phía Thiên Nhất Phường đối diện.
"Quốc sư đại nhân lo xa rồi, đây là ta m/ua cho vị phu quân tương lai của mình."
Bùi Lăng nhìn theo hướng tay tôi.
Thấy Tạ Hoài An đang đứng trên lầu hai trêu chim.
Chàng mím môi, trầm tư hồi lâu rồi khẽ lên tiếng:
"Nàng thật sự không nhìn ra, hắn không phải là lương duyên sao?"
...
Kiếp trước, Tạ Hoài An làm đến chức Ngự sử trung thừa.
Trên triều đình thường xuyên đối đầu gay gắt với Bùi Lăng.
Nhưng cả hai luôn giữ vẻ bình hòa trên bề mặt.
Tôi cũng chưa từng nghe thấy hai người họ nói x/ấu sau lưng nhau.
Không ngờ Bùi Lăng lại là người khơi mào trước.
Chàng nói Tạ Hoài An suốt ngày chỉ biết xách lồng chim, dạo chơi chốn lầu xanh, không phải hành vi của bậc quân tử.
Thậm chí còn khẳng định mệnh cách của tôi và Tạ Hoài An xung khắc, không có kết cục tốt đẹp.
Đáng tiếc, nếu tôi tin vào mệnh số.
Thì trận chiến ở ải Lạc Nhạn năm đó đã khiến h/ồn lìa khỏi x/ác nơi đất khách quê người rồi.
Giờ phút này nhìn chàng tỏ vẻ nghĩa phẫn điền ưng, tôi chỉ thấy thật đạo mạo giả tạo.
Tôi nhắc nhở chàng:
"Nói x/ấu sau lưng người khác, cũng chẳng phải hành vi của bậc quân tử."
Sống lưng Bùi Lăng cứng đờ, chàng quay mặt đi.
"Ta là quan tâm nàng."
"Dù sao nàng... cũng có khả năng là mẹ của con ta."
Lời vừa thốt ra, tôi đã thấy phiền.
Chàng mở miệng ra là lại nhắc đến đứa trẻ.
Chàng quên mất kiếp trước chính mình sau khi s/ay rư/ợu đã nói gì với A Mãn:
"Giá như ngươi không được sinh ra thì tốt biết mấy."
Chàng không yêu tôi, lại càng không yêu A Mãn.
Tôi đã nếm trải đủ điều đó rồi.
Nên không muốn diễn tiếp màn kịch thâm tình khó dứt cùng chàng nữa.
Tôi nghiêng người, bước ra cửa.
"Chuyện của tôi, không phiền Quốc sư đại nhân bận tâm."
Hôm nay có quý nhân đặt một vở kịch bang tử, trong phường người đông như nẩy bắp.
Tạ Hoài An dựa vào gương mặt để ghi n/ợ, tám món lớn bày đầy bàn, nhưng hắn căn bản chẳng buồn ăn.
"Xách lồng chim là để giảm bớt sự phòng bị, dạo chơi chốn lầu xanh là để thu thập tin tức!"
"Đáng thương thay, ta vì công mà quên mình, vậy mà cũng bị hắn nói thành ra như thế, nếu không phải nhìn sao mà ngốc đi, thì chính là gh/en tị vì ta chiếm được trái tim người đẹp."
Tôi thuật lại lời của Bùi Lăng cho Tạ Hoài An nghe.
Một là muốn nghe lời giải thích của hắn.
Hai là, tôi cũng có chuyện cần thành thật với hắn.
Tôi dừng lại một chút, nghiêm túc nhìn Tạ Hoài An.
"A Mãn... đích thực là con của tôi."
Chuyện cũ giữa tôi và Bùi Lăng đang lan truyền dữ dội, Tạ Hoài An không thể nào không nghe thấy.
Nhưng đã định chuyện hôn nhân, thì không nên giấu giếm.
Nếu kiếp trước Bùi Lăng báo cho tôi biết trong lòng chàng đã có người khác, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý ban hôn.
Thì đã chẳng dẫn đến kết cục uất ức mà ch*t.
Kiếp này cũng vậy.
Đại Diễn tuy dân phong cởi mở, nhưng danh dự của nữ tử vẫn còn nhiều hạn chế.
Nếu sau khi thành thân Tạ Hoài An mới biết sự thật, cả hai đều sẽ khó xử.
"Nếu chàng để tâm, tôi có thể c/ầu x/in Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ."
Vừa dứt lời, Tạ Hoài An liền đứng dậy, nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi:
"Vậy ta tính là cha hay là dượng?"
Tôi: ?
Hắn có chút thẹn thùng.
"Nàng không để tâm việc ta là trai tân, thì ta có gì phải để tâm chuyện của nàng chứ? Đợi đã, nàng không để tâm thật chứ?"
Thật quá thành thật.
Đừng nói là hắn bị ngốc nhé.
Tôi nhìn vào mắt hắn.
Một lúc lâu sau, lắc đầu đáp:
"Không để tâm."
Hôn sự giữa tôi và Tạ Hoài An xem như đã định.
Ngày hôm sau về nhà, hạt giống tôi sai người mang từ Nam Cương về cũng đã vận chuyển đến phủ.
Chưa kịp vui mừng.
Người hầu báo tin, cha có chuyện tìm tôi.
Vừa vào chính sảnh Quốc công phủ, cha đã không đợi nổi, bắt tôi giao lại binh quyền cho anh trai.
Lý do là sau khi tôi thành thân, xem như người nhà họ Tạ.
Vinh quang của Quốc công phủ đều gắn liền với binh quyền, không thể để tôi mang đi.
Chắc hẳn cha đã đợi ngày này từ lâu lắm rồi.
Tôi cúi đầu, cười đầy châm biếm:
"Con chinh chiến sa trường, công danh hiển hách, lại không được ghi vào gia phả nhà họ Tạ. Anh trai ăn không ngồi rồi mười lăm năm, lại vẫn là đích trưởng tử sẽ kế thừa công huân của tổ tiên. Con không hiểu, con và anh trai rốt cuộc có gì khác biệt?"
Cha gi/ận dữ: "Hỗn xược! Nữ tử vốn dĩ yếu kém hơn nam tử, sao có thể tranh giành!"
Tôi cũng nổi cáu:
"Phong khí đất Tân Môn cởi mở, nữ tử khuê các cũng có gan dạ."
"Chị gái tám tuổi đã làm thơ, trước khi xuất giá tập thơ đã nổi danh một thời, sau này quản gia quản lý công việc, chưởng quản thương hiệu, văn tài năng lực không hề thua kém anh rể."
"Quý phi múa ki/ếm trên trống vang danh thiên hạ, cùng nguồn gốc với điệu múa Can Thích nơi biên ải, nếu nàng ấy được tập võ từ nhỏ, chưa chắc đã không thể cầm binh đá/nh giặc."
"Cha tại sao cứ không tin, chỉ bằng một mình con, cũng có thể chống đỡ cả bầu trời của Quốc công phủ?"
Thấy không thể khuyên nhủ, cha tức đến mức nguyền rủa:
"Được được được, con giỏi giang như thế, vậy còn thành thân làm gì nữa?"
"Làm một người cô đ/ộc cả đời, chẳng phải người đời sẽ càng tán dương con là kẻ kiên cường, không dựa dẫm vào đàn ông sao?"
Tôi nghe mà thấy đ/au cả đầu.