Tôi làm theo phương th/uốc mà Thái y viện nghiên c/ứu ở kiếp trước, chuẩn bị đầy đủ dược liệu để đối phó với dị/ch bệ/nh.
Năm sau đó, tháng năm, đại quân vung cờ nam hạ.
Mở ra cuộc chinh ph/ạt kéo dài mười năm của triều Đại Diễn.
Tạ Hoài An kiên quyết tòng quân, từ bỏ quan chức để làm quân sư quạt mo cho tôi.
Hắn đầu óc linh hoạt, lắm mưu nhiều kế.
Hổ Khiếu Doanh do toàn nữ tử tạo thành cũng lập nhiều chiến công hiển hách.
Có họ ở đó, cuộc chiến mở rộng bờ cõi vốn dự tính mười năm, đã rút ngắn xuống còn chưa đầy tám năm.
Nhưng gian khổ trong đó, cũng chẳng thể nói cùng ai.
Bên ngoài, các nước biên giới nhăm nhe dòm ngó.
Bên trong, Thiên tử nghi kỵ, đề phòng, kìm hãm.
Lần nguy hiểm nhất.
Tôi lấy thân mình làm mồi, dẫn dụ địch vào sâu.
Nghe nói khi được bộ hạ đưa về, Tạ Hoài An trông thấy vết thương ngang ngựk tôi, đã bật khóc ngay tại chỗ.
"Phu nhân, khi nào chúng ta mới có thể làm một đôi phu thê bình thường?"
Tôi rũ mắt không đáp.
Nhà họ Tô trấn giữ biên cương nhiều năm, kết th/ù vô số.
Quyền thế vừa là xiềng xích, cũng vừa là đường sống.
Chỉ là từ đó về sau, mỗi lần xuất binh tôi đều cẩn trọng và chu toàn hơn.
Xuân đi thu lại, mùa đông năm thứ tám.
Giang Nam bùng phát dị/ch bệ/nh.
Bùi Lăng phụng mệnh Thiên tử, đến Quốc công phủ đòi nhành th/uốc giải duy nhất từ Nam Cương.
Lão quản gia đã đợi từ lâu:
"Tướng quân có lệnh, Quốc sư đại nhân có thể tùy ý lấy đi."
Bùi Lăng nhìn nửa mẫu đất trồng đầy th/uốc giải ở sân sau, rơi vào trầm tư.
Không lâu sau, mẹ gửi thư đến, nói rằng trong dân gian có lời đồn.
Thế tử Trung Dũng Hầu phủ, diện mạo càng ngày càng giống Quốc sư đại nhân...
Năm nay, A Mãn đã mười ba tuổi.
Đại quân khải hoàn trở về triều, Tạ Hoài An về phủ sắp xếp việc nhà trước, tôi một mình đến tìm thằng bé.
Chưa kịp vào cửa, chị gái đã có việc muốn c/ầu x/in.
Hóa ra A Mãn đã say mê binh thư từ lâu, muốn lên chiến trường kề vai sát cánh cùng tôi.
Tôi khó lòng từ chối, đành gật đầu đồng ý.
Đến khi nhìn thấy người, lòng tôi lại sinh ra do dự.
Giống quá.
Giống hệt dáng vẻ của tôi thời trẻ, muốn tung hoành trên sa trường.
Chỉ cần liếc nhìn một cái, tôi liền hiểu.
Cho dù tôi và chị gái đều không đồng ý, thằng bé cũng sẽ lén lút trốn đi.
"Con nghĩ, vẫn nên tôn trọng ý nguyện của A Mãn."
"Chát--"
Chị gái t/át tôi một cái.
"đ/ao ki/ếm vô tình, nó cũng là con của muội, sao muội lại nhẫn tâm như thế?"
Chị đá/nh xong, lại nhào vào lòng tôi khóc nức nở.
"Chị không nỡ xa nó, thật sự không nỡ..."
Con cái là sợi dây kết nối, lo lắng cả một đời.
Tôi nhớ lại năm đầu vào quân doanh.
Cha mở tiệc lớn, mẹ cũng như vậy, trốn trong nhà chính lén lau nước mắt.
Tôi vỗ vỗ lưng chị gái, không biết phải khuyên giải thế nào.
Cũng không chú ý đến việc A Mãn đi rồi quay lại, đã nghe được phần lớn cuộc đối thoại của chúng tôi.
Đợi tôi dỗ chị gái ngủ, mở cửa ra liền thấy thằng bé đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Nó nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin.
Hồi lâu sau, quay người chạy mất.
Khi tôi đuổi theo, nó đã phi ngựa ra khỏi phủ.
Nhìn hướng đi, hẳn là Quan Tinh Đài.
Khi tôi đến nơi, không tìm thấy A Mãn.
Chỉ thấy Bùi Lăng ngồi một mình trên lầu cao, ánh mắt bi thương thốt lên một câu:
"Đừng lừa ta nữa."
Điều gì đến cuối cùng cũng đã đến.
Tôi thu lại t/âm th/ần, bước đến đối diện bàn án ngồi xuống.
"Năm đó Thiên tử ban hôn, tại sao ngài không nhận?"
"Nếu ta sớm biết A Mãn là con của ta, sao có thể để nàng gả cho người khác?"
"Tô Trảm Nguyệt, kiếp này đời này, rốt cuộc ta có chỗ nào có lỗi với nàng?"
Tôi ngước mắt, bình thản nhìn chàng:
"Kiếp này không có, nhưng kiếp trước, ngài có lỗi với tôi."
Kiếp trước, Giang Nam bùng phát dị/ch bệ/nh.
Quý phi về quê thăm người thân, không may bị lây nhiễm.
Cùng lúc đó, bộ hạ cũ trong quân tìm đến tôi, hy vọng mượn nhành th/uốc giải trong của hồi môn của tôi.
Khi đó, A Mãn cũng đang phục dịch ở Giang Nam, mắc b/ệnh đã nhiều ngày.
Tôi vội vàng chạy đến kho hàng.
Nhưng lại được tin, th/uốc giải đã bị Bùi Lăng lấy đi từ hai canh giờ trước.
Lúc đó cũng ở nơi này, trước chiếc bàn này.
Tôi c/ầu x/in Bùi Lăng:
"Quý phi b/ệnh nhẹ, lại có linh chi sơn sâm bên cạnh, chắc chắn có thể đợi Thái y viện nghiên c/ứu ra phương th/uốc."
Chàng chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, đã giao th/uốc cho thị nữ của Quý phi.
"Nam tử thể tráng, chịu đựng thêm vài ngày cũng không sao."
"Quý phi nàng ấy... không đợi được."
Thực ra không phải Quý phi không đợi được.
Mà là Bùi Lăng không thể chấp nhận được cái khả năng "vạn nhất" đó.
Hai tháng sau, Thái y viện rộng rãi tìm ki/ếm phương th/uốc dân gian, cuối cùng cũng chế ra th/uốc giải.
Nhưng tiền tuyến đã tổn thất vài doanh binh lực.
Anh trai không địch lại, năm tòa thành rơi vào tay quân địch, dân lưu vo/ng vô số, x/ác ch*t đói đầy đồng.
Thiên tử biết tin Bùi Lăng luyện ra th/uốc giải nhưng không báo cáo.
Mà lại trực tiếp đưa cho Quý phi dùng, long nhan chấn nộ, giam Bùi Lăng trong thiên lao vài tháng.
A Mãn đợi đến lúc nhắm mắt xuôi tay, cũng không thể nhìn mặt cha một lần.
Tôi vì thế uất ức trong lòng, không lâu sau cũng lìa đời.
Nghe tôi nói xong, Bùi Lăng ôm ngựk, gương mặt đ/au đớn tột cùng.
Cuối cùng, ngước mắt lên, lại thốt ra lời khiến tôi vô cùng kinh ngạc:
"Chuyện kiếp trước không thể tin hoàn toàn! Nàng làm sao khẳng định đó không phải là một giấc mơ?"
"Một giấc mơ mà đã phán ta án tử, thật không công bằng với ta."
Tôi nghe mà bật cười, nhìn vào những quẻ bói vương vãi trên bàn.
Rõ ràng vừa mới bói xong không phải sao?
Tại sao còn phải tự lừa dối chính mình nữa?
"Quốc sư tinh thông thiên văn, phong thủy, nói không tin kiếp trước kiếp sau, chính mình có tin không?"
Bùi Lăng sững sờ.
Muốn mở miệng, nhưng một chữ cũng không thốt ra được.
Tôi nhắm mắt lại.
"Ngài là cha ruột của A Mãn, tôi là mẹ ruột của A Mãn, điều này không sai."
"Nhưng kiếp này kiếp sau, tôi đều không muốn dính dáng gì đến ngài nữa."
Cái nhìn thoáng qua trên Quan Tinh Đài hai mươi năm trước, đã làm lỡ dở nửa đời người của tôi.