Khi kể về chuyện này, chị ấy hớn hở ra mặt: "Là lũ chó ngửi thấy trước! Cảnh sát Chu nói nếu không nhờ em, những phần th* th/ể bị phân mảnh kia sớm đã bị chúng ăn sạch rồi! Thật ra em cũng không biết đó là gì, em thường dặn chúng đừng ăn bậy, sợ có đ/ộc!"
Cảnh sát Chu ngồi trên ghế sofa nhà tôi, gật đầu phụ họa: "Hai cháu đã giúp được việc rất lớn. Thông thường tình huống như thế này rất khó phát hiện trong thời gian ngắn, hơn nữa đến khi phát hiện được thì cũng khó mà tìm thấy đầy đủ. Tôi tin rằng, rất nhanh thôi chúng tôi sẽ bắt được hung thủ."
Cuối cùng, Lâm Loan Loan nhận được phần thưởng là được xem tivi hai mươi phút.
Còn tôi, vì mang chai nước hoa mấy nghìn tệ của mẹ ra ngoài nghịch, sau khi bị đò/n một trận, còn bị ph/ạt đứng thêm nửa tiếng.
Thật là được không bù mất.
Bố đi công tác về, nghe xong chuyện này lại khen chị gái hết lời.
"Loan Loan thật giỏi, gan dạ thật."
Nhưng mẹ lại lộ vẻ lo âu: "Thật không biết đây là phúc hay là họa nữa?"
"Mẹ chỉ mong Loan Loan và Quyển Quyển có thể bình an khỏe mạnh lớn lên!"
"Tên sát nhân đó... nhỡ đâu quay lại tìm Loan Loan gây rắc rối thì sao?"
Bố ngắt lời bà: "Lũ chó đó ngày nào chẳng quanh quẩn dưới lầu, bảo vệ còn nói chúng như đang thay phiên nhau trực, nằm lì ở cổng không chịu đi, lo gì chứ."
Mẹ lắc đầu, ánh mắt rời từ mặt tôi sang mặt chị gái: "Chó thì phân biệt được đâu là Loan Loan, đâu là Quyển Quyển. Nhưng kẻ x/ấu thì không phân biệt được."
Tiếp theo đó là một khoảng lặng.
May mà trong lòng mẹ vẫn còn có tôi.
Họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ, mặc dù tôi biết họ đang lo lắng cho tôi.
Chỉ là tôi không khỏi bực dọc.
Tại sao tôi và Lâm Loan Loan lại không giống nhau? Giá mà tôi cũng có thể nói chuyện với chó thì tốt biết mấy.
Sáng hôm sau, tôi và Lâm Loan Loan cùng xuống lầu.
Kỳ lạ là lũ chó không sủa tôi nữa.
Chúng vây quanh, vẫy đuôi, chiếc mũi ươn ướt dụi vào ống quần tôi, như thể đang lấy lòng tôi vậy.
Tôi phản xạ tự nhiên nhảy lùi lại một bước, xoay người bỏ chạy.
Khiến cho mọi người cười ồ lên.
"Lâm Quyển Quyển! Chó đáng yêu thế kia mà! Cậu chạy cái gì?"
...
Không lâu sau, cảnh sát Chu lại đến, biểu cảm thoải mái hơn lần trước.
Mẹ gọi cả hai chúng tôi vào nhà.
Cảnh sát Chu ngồi trên ghế sofa, đầu gối hơi nghiêng về phía chị gái: "Dựa vào thông tin Loan Loan cung cấp, chúng tôi đã bắt được người trong đêm. Vụ án đã khép lại, các người có thể yên tâm rồi."
Mẹ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cảnh sát Chu hơi chồm người lên: "Tuy nhiên còn một việc nữa... Hôm qua ở chợ thực phẩm trong thành phố, một bé gái ba tuổi bị lạc. Camera giám sát quay được cảnh có người bế cháu bé đi, chúng tôi nghi ngờ là b/ắt c/óc, nhưng người quá đông, đối phương lại có mưu đồ và tổ chức, nên hiện tại vẫn chưa có manh mối nào..."
Mẹ tôi rất khó xử, nhìn Lâm Loan Loan.
Lâm Loan Loan lại gật đầu: "Cảnh sát Chu, mẹ, con muốn thử xem."
Mẹ không đáp ngay mà chỉ nhìn hai đứa chúng tôi.
Sau đó mẹ đứng dậy, gửi tôi sang nhà dì Vương hàng xóm.
Họ cùng nhau lên xe của cảnh sát Chu.
Nhà hàng xóm có bể cá, nuôi hơn chục con.
"Làm ơn đừng cho ăn nữa," tôi nghe thấy những âm thanh vụn vặt, chen chúc nhau vang lên từ dưới nước, "Chúng tôi sắp ch*t no rồi, thực sự là ch*t no rồi."
Cậu em nhà hàng xóm cầm hũ thức ăn cá, đang đổ xuống mặt nước.
Tôi bực bội, đưa tay ngăn cậu bé lại: "Ăn nữa là chúng ch*t no thật đấy."
Lũ cá trong bể quẫy đuôi, chen chúc về phía tôi, cái miệng nhỏ cứ đóng mở liên hồi: "Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn..."
Tôi đeo tai nghe vào, không nghe chúng nói nữa, ồn quá!
Tôi nằm sấp trên ghế sofa, chờ đợi.
Chờ trời tối, chờ mẹ đưa chị gái về nhà.
Nhưng đến tận khi tôi vệ sinh cá nhân xong xuôi, về phòng nằm trên giường, nhắm mắt lại mới nghe thấy tiếng họ vào cửa.
"May mà tìm thấy em bé rồi! Em ấy suýt chút nữa bị đưa lên xe khách đi thành phố khác, may là lũ chó dọc đường đều để tâm..."
Mẹ an ủi tiếp lời: "Phải đấy, Loan Loan con giỏi thật!"
Tôi xoay người, mặt úp vào tường.
Chăn trùm kín nửa khuôn mặt.
Kể từ đó, mỗi lần Lâm Loan Loan giúp phá án, chị ấy đều nhận được cờ thi đua.
Sau đó là tiệc ăn mừng.
Tôi ngồi trong bàn tiệc.
Luôn có người thân đứng dậy chúc rư/ợu, cầm ly đi đến trước mặt tôi: "Loan Loan à, cháu làm cách nào vậy? Giỏi quá đi!"
Tôi đặt đũa xuống, nuốt miếng thức ăn trong miệng: "Cháu không phải Lâm Loan Loan, cháu là em gái chị ấy, Lâm Quyển Quyển."
Đối phương ngẩn người, ánh mắt rời khỏi mặt tôi, lại quét sang phía chị gái.
"À à, nhận nhầm, nhận nhầm."
Ly rư/ợu thu lại, người đó quay lưng bỏ đi.
Hoặc có người không cam tâm hỏi thêm một câu: "Thế chị gái cháu giỏi như vậy, cháu làm được gì nào?"
Giọng điệu là vô tình.
Nhưng tôi thấy khó chịu vô cùng.
Tôi đành đứng dậy chui vào bếp.
Cạnh bồn rửa là một thùng nhựa lớn, mấy chục con cá chen chúc nhau, nước b/ắn tung tóe.
Chúng đang kêu:
"Làm ơn đi loài người, đừng ăn th!t chúng tôi nữa!"
"Lưới lại đến rồi, lần này mình nhảy sang trái!"
Tôi theo hướng con cá đó kêu, vung lưới một cái, chụp trúng nó ngay lập tức.
Chú phụ bếp thò đầu vào nhìn, chậc lưỡi: "Cá này khó bắt lắm đấy! Cháu giỏi thật đấy."
Nhưng lũ cá đang ch/ửi tôi.