Thẩm Kiến Thu có lẽ không ngờ ta lại "phản đò/n" như vậy, ngẩn người ra hồi lâu không tìm được lời nào để đáp.
"Nhà ta ở nơi hẻo lánh, ngõ nhỏ vừa bẩn vừa hẹp, không phải nơi mà người cao quý như tiểu thư có thể đặt chân đến."
Chàng rủ mắt, ngón tay vô thức xoắn xoắn vạt áo.
"Thì đã sao chứ?"
Thẩm Kiến Thu ngước mắt nhìn ta, ánh nhìn mang theo chút ý c/ầu x/in.
Ta mỉm cười nhìn lại chàng.
Giằng co một hồi lâu, cuối cùng chàng là người bại trận, thở dài một hơi thật dài.
"Vậy người cũng phải cho phép con nói với họ một tiếng đã." Thẩm Kiến Thu lẩm bẩm, "Trong nhà đến cái ghế tử tế cũng không có."
Những ngày sau đó, cuộc sống trong phủ vẫn diễn ra như cũ.
Ta đến chính viện thỉnh an cha và kế mẫu, họ đối xử với ta chẳng khác gì trước kia.
Nhưng kiếp trước, sau khi ta từ Mạc Bắc trở về, thoát ch*t trong gang tấc, họ lại trở nên lạnh nhạt như thể đã đổi thành người khác vậy.
Sống lại một đời.
Giờ đây ta đã nhìn thấu rõ ràng.
Ta chẳng qua chỉ là một chậu lan thượng phẩm được hầu phủ nuôi trong chậu.
Được tưới nước bón phân, được tỉa cành c/ắt lá.
Chỉ đợi đến mùa hoa nở, là có thể bê cả chậu đi đổi lấy cái giá hời.
Là thiên kim thật hay thiên kim giả, đối với họ mà nói cũng chẳng quan trọng.
Chỉ cần là vị đích tiểu thư kim chi ngọc diệp của Vĩnh Xươ/ng Hầu phủ, mới xứng đáng với trưởng công tử nhà họ Thôi.
Nếu ta không còn nữa, Khương Oản có thể thay thế vị trí của ta bất cứ lúc nào.
Kiếp trước ta bị hủy dung, lại bị b/ắt c/óc mất đi danh tiết.
Đối với họ mà nói, đứa con gái như thế thà ch*t đi còn sạch sẽ hơn.
Đối với cha mẹ ta là vậy, đối với Thôi Cảnh Chi cũng thế.
Đang mải mê suy nghĩ, Đỗ thị cười nói Thôi Cảnh Chi hôm nay cũng đến.
"Thôi công tử nói lâu rồi không gặp con, rất nhớ nhung, đang đợi ngoài sân kia kìa."
Bà ta phe phẩy chiếc quạt tròn, nụ cười ôn nhu.
"Đừng để người ta đợi lâu, mau ra đón người vào đi."
Ta mỉm cười đáp lời.
Giờ đây khi nhắc đến cái tên Thôi Cảnh Chi, lòng ta đã không còn một chút gợn sóng.
Thuở thiếu thời quá dễ bị lay động.
Dây diều quấn quýt, vài câu tình tứ, thuyền dạo dưới ánh trăng.
Cứ ngỡ đó là tình sâu nghĩa nặng.
Nhưng nào ngờ, thâm tình lại là thứ dễ diễn nhất trên đời.
Thôi Cảnh Chi có thể hứa hẹn với ta về những ngày xuân hoa thu nguyệt.
Với Khương Oản cũng y như vậy.
Trưởng công tử của thế gia chỉ cần một quý nữ có gia thế tương xứng để tô điểm cho môn đăng hộ đối, giống như một chậu lan thượng phẩm.
Nhưng sống lại một lần nữa.
Lần này, ta không muốn làm cây lan đó nữa.
Có những nghiệt duyên, giữ lại cũng chỉ thêm phiền n/ão, chi bằng sớm c/ắt đ/ứt cho xong.
Khi ta bước vào tiền sảnh, Thôi Cảnh Chi đang chắp tay đứng trước bức "Hàn Giang đ/ộc Điếu Đồ".
Hôm nay chàng mặc chiếc áo trực xướng họa tiết tre xanh, thắt lưng đeo một miếng bạch ngọc bội, trông thật thanh quý đoan trang.
Nghe thấy tiếng bước chân, Thôi Cảnh Chi quay người lại, ánh mắt rơi trên người ta, nở một nụ cười ôn nhu.
"Ninh muội muội."
Ngày trước, ta luôn bị tiếng gọi này của chàng làm cho đỏ mặt.
Giờ phút này lại chỉ thấy xa lạ.
"Thôi công tử." Ta hành lễ, đứng cách chàng ba bước chân.
Thôi Cảnh Chi có lẽ nhận ra sự xa cách của ta, nhưng không vạch trần, chỉ lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm thon dài đưa tới.
"Lần trước nàng nói thích loại giấy ở Trừng Tâm Đường, tình cờ ta có được hai đ/ao, nghĩ nàng dùng sẽ thuận tay nên mang đến đây."
Ta rủ mắt nhìn sang.
Chàng luôn dụng tâm vào những chi tiết nhỏ nhặt này.
Kiếp trước ta đã từng rất ăn chiêu này.
Một nhành hoa, một hộp giấy, một câu "tình cờ", cũng đủ làm ta tưởng rằng mình là người trong tim chàng.
"Đa tạ. Chỉ là gần đây ta không còn viết chữ nhiều nữa."
Ta không nhận chiếc hộp, đi đến bên bàn ngồi xuống: "Thôi công tử mời ngồi."
Thôi Cảnh Chi đứng tại chỗ một lúc, rồi chậm rãi bước tới ngồi xuống.
"Nghe nói mấy hôm trước nàng gặp nguy hiểm trên phố, giờ đã đỡ hẳn chưa?"
Chàng nhìn ta, giữa mày mang theo vẻ quan tâm đúng mực.
"Đáng lẽ ta phải đến sớm hơn, chỉ là bị công việc ở nha môn giữ chân."
"Không sao, chẳng qua chỉ là kinh hãi một chút thôi." Ta nâng chén trà, nhàn nhạt nói: "Làm phiền công tử bận tâm."
Thôi Cảnh Chi không phải kẻ ngốc, thái độ không nóng không lạnh này của ta, chàng tất nhiên đã nhận ra.
"Ninh muội muội đang gi/ận ta sao?" Chàng bất chợt hỏi, giọng điệu mang theo chút dè dặt, "Trách ta đến muộn?"
Ta ngước mắt nhìn chàng.
Thôi Cảnh Chi mày như tranh vẽ, mắt như điểm sơn, quân tử đoan trang.
Thảo nào kiếp trước ta lại yêu chàng nhiều đến thế.
Cũng thảo nào sau này khi chàng cưới Khương Oản, trong kinh thành chẳng ai thấy có gì không ổn.
Người đàn ông như vậy, vốn dĩ nên xứng đôi với quý nữ xinh đẹp nhất Vân Kinh.
"Thôi công tử nói đùa rồi." Ta đặt chén trà xuống, thu lại ánh nhìn, "Hôm nay ta quả thực có một chuyện muốn bàn với chàng."
"Hôn ước của chúng ta, cứ thế hủy bỏ đi."
Nhưng khi mấy chữ nhẹ tựa lông hồng này vừa thốt ra, nụ cười trên mặt Thôi Cảnh Chi cứng đờ lại.
Ta chưa bao giờ thấy biểu cảm này trên gương mặt chàng.
"Ninh muội muội, nàng đang gi/ận dỗi với ta đấy à." Thôi Cảnh Chi hạ thấp giọng, nhưng có chút hoảng lo/ạn.
"Có phải mấy hôm trước ta không đến bên nàng nên làm nàng không vui? Nàng cứ nói đi, ta..."
"Thôi công tử," ta ngắt lời chàng, "giữa chúng ta vốn dĩ cũng chỉ là lệnh của cha mẹ."
"Trước kia còn nhỏ, cảm thấy cái gì cũng tốt. Giờ lớn rồi mới nhận ra, cũng chẳng hợp đến thế."
"Thừa dịp hôn ước chưa thành, ai nấy đều bình an, đối với chàng và ta đều tốt."
Ánh mắt Thôi Cảnh Chi trầm xuống.
Chàng bất chợt nghiêng người tới, cách mặt bàn nắm lấy bàn tay đang đặt trên mặt bàn của ta.