Lục Dữ nhìn chằm chằm tôi hai giây, dường như nhận ra có gì đó không ổn, nhưng vẫn lạnh lùng ném lại một câu:

"Xong việc anh về, đừng đợi cơm nữa."

Tôi gật đầu.

"Sẽ không đợi nữa."

Sẽ không bao giờ phải đợi nữa.

Sau khi Lục Dữ rời đi, tôi một mình đến nhà hàng.

Đây là nơi Lục Dữ thường đưa tôi tới, cũng là nơi ba năm trước anh ấy hứa sẽ ở bên tôi.

Tôi cứ ngỡ, anh ấy sẽ cầu hôn tôi ở đây.

Vừa ngồi xuống, nhân viên phục vụ nhiệt tình đi tới hỏi:

"Cô Ôn, khi nào anh Lục tới ạ? Vẫn là suất ăn cho hai người chứ?"

Tôi nén sự đắng cay trong lòng.

"Tôi đi một mình, anh ấy không đến nữa."

Lời vừa dứt, cửa nhà hàng vang lên tiếng của người quản lý:

"Anh Lục, vị trí cho hai người mà anh đã đặt đã chuẩn bị xong, mời anh đi lối này."

Tôi vô thức ngẩng đầu nhìn qua.

Thấy hai bóng lưng quen thuộc.

Nam tuấn tú, nữ xinh đẹp, chênh lệch chiều cao nửa cái đầu, thật là xứng đôi.

Từ trung học đến đại học, tôi đứng sau lưng họ, chẳng biết đã nhìn thấy bao nhiêu lần.

Chỉ liếc mắt là nhận ra ngay - đó là Lục Dữ và Lâm Tri Hoan.

Người phục vụ có chút lúng túng, nói một câu xin lỗi rồi chạy đi.

Tôi ngồi ở vị trí góc khuất, họ đều không chú ý đến tôi.

Lục Dữ ngồi xuống, giữa đôi lông mày vẫn còn vài phần mệt mỏi.

Lâm Tri Hoan ngồi đối diện anh, đang cười nói gì đó.

Không biết nói chuyện gì mà Lục Dữ lại bật cười.

Tôi ngây người nhìn cảnh tượng này, lồng ngựk như bị kim châm.

Trước đây mỗi khi anh đi làm về, tôi luôn thích chia sẻ với anh những chuyện mới lạ.

Nhưng lần nào anh cũng tỏ vẻ thiếu hứng thú.

Đừng nói là cười, ngay cả phản hồi cũng chỉ cho có lệ.

Tôi luôn tự an ủi bản thân rằng do anh đi làm quá mệt, không còn sức lực để hưởng ứng tôi.

Giờ mới biết, dù anh có mệt, anh vẫn biết cười.

Chỉ là anh không cười với tôi mà thôi.

Sau khi Lâm Tri Hoan gọi món, thức ăn lần lượt được mang lên.

Tôi bàng hoàng nhận ra, những món ăn đó hoàn toàn giống hệt những món Lục Dữ vẫn thường gọi mỗi khi tới đây.

Tôi cứ tưởng là Lục Dữ thích ăn nên lần nào cũng chiều theo ý anh.

Người vốn không thích kiểu món ăn này như tôi, giờ đây cũng đã thấy ngon miệng.

Lúc này mới biết, không phải anh thích ăn, mà là Lâm Tri Hoan thích.

Hóa ra, tất cả những ký ức tươi đẹp mà tôi tưởng rằng thuộc về chúng tôi, bên trong đều có hình bóng của cô ấy.

Anh đưa tôi đến nhà hàng cô ấy thích, gọi món cô ấy thích, đi con đường họ từng đi.

Ngay cả khi ở bên tôi, anh vẫn luôn nhớ về cô ấy.

Trong lòng đ/au nhói từng cơn.

Tôi gần như chạy trốn khỏi đó.

Về đến nhà, bụng dưới đột nhiên đ/au thắt, cơn đ/au bụng kinh ập đến dồn dập.

Mồ hôi lạnh thấm ướt quần áo, lục tung hộp th/uốc nhưng chẳng tìm nổi một viên giảm đ/au.

Tuần trước tôi đã nhắc Lục Dữ m/ua th/uốc.

Lúc đó anh đang dán mắt vào điện thoại đặt đồ ăn, chẳng buồn ngẩng đầu lên đáp một tiếng "Biết rồi".

Hóa ra, anh không hề muốn kỷ niệm ngày của chúng tôi.

Càng không hề muốn cầu hôn tôi.

Tôi cuộn tròn trên giường, mồ hôi lạnh rịn ra từng lớp.

Ký ức kéo về thời trung học, cũng là lúc đ/au bụng kinh đến mức gục trên bàn không dậy nổi.

Chính Lục Dữ ngồi bàn trên đã phát hiện ra, không nói một lời chạy đi m/ua th/uốc cho tôi.

Thiếu niên trán đẫm mồ hôi, biểu cảm lạnh nhạt, tiện tay đặt th/uốc lên bàn tôi.

Đó là khởi đầu cho việc tôi thích anh ấy.

Tôi rất đ/au, đ/au đến mức cuộn người trên giường, ngay cả thở cũng trở nên khó khăn.

Mười giờ tối, tiếng khóa cửa vang lên.

Lục Dữ đỡ Lâm Tri Hoan bước vào, để mặc cô ấy dựa cả người vào mình.

"Nhà Tri Hoan vẫn đang sửa sang, ở khách sạn không an toàn lắm. Cô ấy qua đây ở nhờ hai ngày, em dọn dẹp phòng ngủ phụ đi."

"Nhưng đây là phòng tân hôn của chúng ta mà."

"Cô ấy chỉ ở hai đêm thôi."

Lâm Tri Hoan mặt mày tái nhợt, khoác áo khoác của anh, đầy vẻ áy náy:

"Xin lỗi, làm phiền cậu rồi."

Lục Dữ đẩy hành lý của cô ấy cho tôi, sai bảo tôi như một lẽ đương nhiên:

"Để vào phòng khách. Tri Hoan đến kỳ kinh nguyệt rồi, em nấu bát nước đường đỏ đi."

Tôi nhìn anh:

"Em cũng đang đ/au bụng kinh."

Lục Dữ vô thức đưa tay định xoa bụng dưới cho tôi, nhưng nhanh chóng rút lại.

"Vậy em tự uống th/uốc đi."

"Tri Hoan từ nhỏ đã bị hạ đường huyết, cơ thể yếu ớt hơn em, em đừng có cái gì cũng so sánh với cô ấy."

Lúc này, Lâm Tri Hoan nhìn quanh phòng khách, ánh mắt dịu dàng.

"Lục Dữ, không ngờ anh vẫn nhớ em thích màu gỗ và màu cà phê sữa."

"Em còn tưởng anh quên từ lâu rồi."

Phòng khách im lặng vài giây.

Lục Dữ là người nhíu mày trước:

"Cách trang trí là cô ấy chọn, không liên quan đến anh."

Lâm Tri Hoan cong môi.

"Em chỉ là không ngờ, phong cách cô ấy thích lại giống em đến vậy."

Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt ngây thơ:

"Cậu đừng suy nghĩ nhiều. Hồi đại học anh Dữ nói, nếu chúng mình sống cùng nhau, sẽ trang trí theo kiểu em thích."

"Đều là chuyện quá khứ cả rồi."

Tôi cúi đầu nhìn ngôi nhà này.

Nửa năm trước, Lục Dữ lần đầu chủ động đề nghị sửa lại nhà.

Anh nói phong cách cũ quá lạnh lẽo, nên đổi sang tông màu ấm áp.

Lúc đó tôi đã rất vui, tưởng rằng anh coi trọng cuộc sống tương lai với tôi.

Giờ mới hiểu, chẳng qua chỉ là tôi tự mình đa tình.

Có lẽ thấy sắc mặt tôi không tốt, Lục Dữ rút một vỉ th/uốc đưa cho tôi.

Sau đó đưa hết số còn lại cho Lâm Tri Hoan, gần như vô thức chăm sóc cô ấy hết việc này đến việc khác.

Rót nước nóng, lấy túi chườm ấm, đắp chăn mỏng...

Anh ấy thật thuần thục, thật tự nhiên, thật quen thuộc đến mức hiển nhiên.

Lâm Tri Hoan mỉm cười trêu chọc anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh ta quyết định có con với hoàng đế

Chương 11
Ta là một vị thừa tướng xui xẻo, đã trọng sinh bốn lần. Lần thứ nhất, Tiên đế băng hà, Đại hoàng tử lên ngôi. Nhưng hắn là một kẻ vô dụng, ta tận tâm phò tá hắn, cuối cùng lại bị xử tội phanh thây. Lần thứ hai, ta đá Đại hoàng tử sang một bên, phò Nhị hoàng tử lên ngôi. Nhưng nó cũng là một kẻ vô dụng. Ta dốc lòng phò tá nó, cuối cùng thảm thương chết dưới một nhát đao chém ngang lưng. Lần thứ ba, ta ủng hộ Tam hoàng tử lên ngôi. Nào ngờ cậu ta lại là một kẻ vô dụng. Ta tận tâm phò tá cậu ta, cuối cùng bị ban cho một chén rượu độc. Lần thứ tư, ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Nhân lúc Tiên đế vẫn chưa băng hà, ta mạnh dạn can gián: "Bệ hạ, thần đề nghị ngài sinh một đứa con với thần."
487
2 Cuỗm xong chạy Chương 13
5 Tri Vãn Chương 8
9 Khuy Thiên Ký Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà ngó lơ con gái tội nghiệp, dồn sức cưng chiều con trai mở tiệc ăn mừng, mẹ chồng lên tiếng khiến cả hội trường lặng ngắt như tờ

Chương 16
Trong khung hình, ông ta mặt mày hồng hào, một tay ôm lấy đứa quý tử ăn mặc như công tử nhà giàu, một tay nâng ly rượu, giọng nói oang oang chói tai ngay cả khi cách qua màn hình: "Thằng con này của tao, chính là mạng sống của tao."
0
Anh Trai Nhà Tôi Muốn Vượt Giới Hạn Chương 9: Ngoại truyện (Góc nhìn của Ân Trường Tiêu)