Cậu ta giơ tay tự t/át mình một cái thật mạnh, giọng đầy vẻ nghẹn ngào: "Mình không phải là người... mình đúng là đồ khốn nạn... mình còn định quyến rũ chị dâu, để cho anh ấy nếm trải cảm giác bị người khác cư/ớp mất đồ đạc..."
Tôi đứng bên cạnh nhìn cậu ta, cố gắng nhịn cười.
Giá mà cậu ta chịu khó tìm hiểu thêm về quy trình gọi vốn, cậu ta sẽ biết rằng tiền trong kế hoạch gọi vốn bị nghiêm cấm dùng vào việc trả n/ợ hoặc đầu tư vào lĩnh vực không phải kinh doanh chính.
Nhưng không sao cả, mục đích của tôi đã đạt được rồi.
Thứ Lý Trạch Hy n/ợ Lý Tư Nam không chỉ là tiền, mà còn là một ân tình mà cậu ta không bao giờ trả nổi.
Kể từ đó, Lý Trạch Hy như biến thành một người khác.
Gặp Lý Tư Nam không còn mỉa mai châm chọc nữa, trái lại miệng lúc nào cũng "anh ơi" ngọt xớt, h/ận không thể chạy đôn chạy đáo phục vụ anh tận răng.
Thậm chí cậu ta còn nhường lại căn phòng của mình, sửa sang lại theo phong cách mà Lý Tư Nam yêu thích.
"Anh ơi, phòng chuẩn bị xong rồi, anh xem anh có ưng không?"
Lý Tư Nam nhìn màn hình máy tính, mắt không buồn ngước lên: "Không cần phải bày vẽ thế đâu."
"Giường của anh nhỏ quá, thế chẳng phải là ủy khuất chị dâu sao."
"Không cần đâu, tháng sau anh sẽ dọn ra ngoài."
"Dọn ra ngoài? Anh ơi, vì sao ạ? Là em làm gì không tốt sao?"
Lý Tư Nam tắt máy tính, xoay người lại nhìn tôi với nụ cười vương trên môi.
"Niên Niên, có muốn đi xem nhà tân hôn của chúng ta không?"
Lần này đến lượt tôi sững sờ.
Tuy rằng chúng tôi đã yêu nhau được một thời gian, nhưng thế này có phải là quá nhanh không?
Đều tại mẹ tôi, trước đây khi tôi đưa Lý Tư Nam về nhà, bà đã trực tiếp hỏi anh dự định khi nào thì cưới tôi.
Tôi ôm trán: "Mẹ ơi, còn sớm mà."
Lý Tư Nam lại đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, cẩn thận giải thích.
"Dì à, với điều kiện hiện tại của con thì vẫn chưa xứng với Niên Niên. Nhưng dì yên tâm, con đang nỗ lực, đến lúc đó xe cộ, nhà cửa và sính lễ, con sẽ không để thiếu thứ gì, con sẽ không để Niên Niên phải chịu thiệt thòi đâu ạ."
Lúc đó tôi cũng chỉ cười trừ cho qua chuyện.
Khi tiễn anh xuống lầu, tôi vội vàng giải thích.
"Anh đừng để ý lời mẹ em, chúng ta cứ theo nhịp độ của mình thôi, giờ m/ua nhà đắt đỏ lắm, thuê nhà cưới cũng được mà."
"Xe cộ em cũng không cần, em thấy chiếc xe máy điện của anh là tốt lắm rồi, mỗi ngày còn có thể chở em đi hóng gió."
"Còn về sính lễ, cứ lấy lệ một vạn tám là được rồi."
Thấy anh không nói gì, tôi lại bồi thêm một câu: "Cao quá à? Thực ra tám nghìn tám cũng được."
Lý Tư Nam đang mỉm cười cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng, anh kéo mạnh tôi vào lòng.
Bàn tay to lớn khẽ vuốt ve sau đầu tôi, hơi thở ấm áp phả lên đỉnh đầu.
"Niên Niên, anh muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế giới này cho em."
Khi tôi hoàn h/ồn lại từ dòng ký ức, chiếc xe đã dừng lại trước khu chung cư Hạnh Phúc.
Tôi đẩy cửa xe bước xuống: "Khu này được đấy, tuy là khu cũ nhưng tiện ích đời sống đầy đủ."
"Nhưng ở đây một căn tám mươi mét vuông cũng phải vài triệu tệ, thế thì phải trả góp bao nhiêu năm trời chứ."
Tôi liếc mắt nhìn sang căn biệt thự view sông chỉ cách một con đường, cảm thán: "Đây là khu gì thế này, toàn biệt thự là biệt thự."
"Có muốn qua xem thử không?"
"Thôi bỏ đi, hay là đi xem nhà tân hôn của chúng ta đi."
"Không sao đâu, giờ vẫn còn sớm, qua xem chút đi."
"Thế bảo vệ có cho chúng ta vào không?"
"Chắc là được thôi, bảo vệ trông thân thiện lắm."
Lý Tư Nam nắm tay tôi đi sang biệt thự view sông bên kia đường.
Bảo vệ cười gật đầu với chúng tôi, thế mà lại mở cửa khu nhà ra.
Quả nhiên biệt thự hạng sang có khác.
Bảo vệ không phải là ông lão, đài phun nước không phải là đồ trang trí, ngay cả sân vườn cũng được làm đẹp như vườn của Monet vậy.
Tôi trầm trồ suốt dọc đường, Lý Tư Nam nắm tay tôi đẩy cửa một căn biệt thự nhỏ.
Tôi kéo anh lại: "Anh đi/ên rồi à, tự ý xông vào nhà người khác lát nữa người ta bắt anh đấy."
Lời vừa dứt, tôi đã thấy mẹ tôi cầm giẻ lau bước ra từ trong nhà.
Tôi kinh ngạc: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây làm giúp việc? Không làm ở nhà họ Lý nữa à?"
Mẹ tôi cười không khép được miệng: "Đây là nhà của con, mẹ đến dọn dẹp giúp con."
"Mẹ, mẹ đừng đùa."
Tôi quay đầu nhìn Lý Tư Nam đang ánh lên ý cười, anh khẽ cười gật đầu với tôi.
Tôi bắt đầu thấy khó thở: "Căn biệt thự này bao nhiêu tiền?"
"Hai cái 'mục tiêu nhỏ' (200 triệu tệ)."
Chân tôi hoàn toàn mềm nhũn: "Xong đời rồi, khoản n/ợ này bốn mươi năm cũng trả không hết..."
Lý Tư Nam bật cười: "Trả hết một lần rồi, bảo bối ạ."
Tôi tối sầm mặt mày, đổ gục xuống sàn đ/á cẩm thạch ngất lịm đi.
Nếu đây là mơ, xin đừng đá/nh thức tôi.
Nhưng tôi đã tỉnh dậy, trên chiếc đệm Treca của Pháp, trên người đắp chiếc chăn lông vũ ngỗng Iceland đắt đỏ.
Lý Tư Nam vừa hay cầm một cốc nước ép bước vào: "Niên Niên, em..."
"Em gả."
Ngày cưới đã định, chúng tôi bắt đầu tranh thủ thời gian đi thử váy cưới.
Lý Tư Nam họp ở công ty, bảo tôi đợi anh ở McDonald's dưới lầu.
Tôi chán nản ăn khoai tây chiên, nhìn cô gái buộc tóc đuôi ngựa ngồi bên cửa sổ.
Một vài gã đàn ông bưng khay đồ ăn bước tới, ngồi xuống đối diện cô ấy, vừa cười cợt vừa nói gì đó.
Cô gái nhíu mày, lắc đầu.
Người đàn ông không bỏ cuộc, lấy điện thoại ra đẩy về phía trước, trông có vẻ như đang muốn xin WeChat.