“Tôi… tôi không biết cậu đang nói gì!”
Triệu Tình Tình phản ứng đầu tiên là chối bay chối biến.
Nhưng tài liệu đang nằm trong tay cô ta, bằng chứng đã rành rành không thể chối cãi.
Ban nãy đèn tối om nên không nhìn rõ.
Lúc này, sau khi các bạn cùng phòng tỉnh giấc, họ theo bản năng bật đèn phòng lên.
Đến lúc đó tôi mới phát hiện, tay kia của Triệu Tình Tình còn cầm một chiếc bật lửa.
Sắc mặt tôi đột ngột lạnh đi.
“Cô muốn đ/ốt tài liệu của tôi sao?”
“Vì h/ận chuyện trước kia nên muốn trả th/ù tôi à?”
“Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả!”
Trong mắt Triệu Tình Tình đầy vẻ hoảng lo/ạn, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, lại dùng sức hất tay tôi ra.
“Tôi chỉ là nửa đêm thức dậy, thấy đống tài liệu này để lung tung nên tiện tay muốn dọn đi thôi…”
“Tiện tay dọn đi mà cần phải cạy nát tủ của tôi à?”
Tôi cười khẩy một tiếng.
“Tôi…”
Triệu Tình Tình còn muốn phản bác, nhưng nhất thời không tìm được lời nào hợp lý.
Tôi cũng chẳng hơi đâu nghe cô ta tiếp tục ngụy biện, trực tiếp chụp ảnh lại để làm bằng chứng, định gửi cho giáo viên chủ nhiệm.
Triệu Tình Tình lúc này mới muộn màng cảm thấy sợ hãi.
“Đừng! Đừng nói với thầy!”
“Tôi thừa nhận, tôi, tôi vì chuyện trước kia nên nhất thời trong lòng không phục… nên muốn cho cậu một bài học.”
“Tôi biết sai rồi, tôi xin lỗi cậu! Xin lỗi.”
“Cậu muốn tôi bồi thường cái gì cũng được.”
“Chỉ xin cậu đừng nói với giáo viên chủ nhiệm… nếu không tôi nhất định sẽ bị kỷ luật!”
Tôi cười lạnh.
“Giờ cô mới biết là sẽ bị kỷ luật sao?”
“Lúc cạy tủ của tôi, sao cô không nghĩ đến điều đó?”
Trong mắt Triệu Tình Tình đầy vẻ ấm ức nhưng không dám phản bác tôi, chỉ có thể hạ thấp giọng nói lí nhí.
“Tôi thật sự không cố ý…”
Q/uỷ mới tin.
Tôi thầm chế giễu trong lòng, vẫn không chút do dự gửi bằng chứng đi.
Sáng hôm sau, Triệu Tình Tình bị gọi lên văn phòng giáo viên chủ nhiệm để hỏi chuyện.
Vì hành vi cố tình cạy khóa, suýt chút nữa h/ủy ho/ại tài liệu quan trọng, cô ta bị ghi một lỗi kỷ luật nặng, đồng thời bị buộc không được ở ký túc xá nữa.
Phải ra ngoài thuê nhà.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và hai cô bạn cùng phòng khác, cuộc sống cũng khá hòa thuận.
Cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Cho đến một thời gian sau, tôi nghe các bạn cùng phòng kể chuyện bát quái về cô ta.
Mới biết, Triệu Tình Tình đã bị thôi học.
Nghe nói là vì Hạ Thanh Thần, bị gia đình tạo áp lực, phải gửi đi nước ngoài.
Hắn trong lòng không cam tâm nên đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Triệu Tình Tình, đem chuyện cô ta lừa dối mình lúc trước phơi bày ra.
Nhà trường kết luận hành vi của Triệu Tình Tình là vô cùng x/ấu xa, cộng thêm việc cô ta vốn đã có một lỗi kỷ luật trước đó.
Thế là trực tiếp đuổi học.
Khi nghe được tin này, Hạ Thanh Thần có lẽ cũng đã được gửi đi nước ngoài từ lâu rồi.
Đường đời còn dài, sau này, tôi sẽ không còn bất kỳ mối liên hệ nào với hắn nữa.
Tôi sẽ tiếp tục bước đi trên con đường hướng tới mục tiêu của mình.
Ừm…
Vừa thực hiện mục tiêu cuộc đời, vừa yêu đương một chút để điều tiết cuộc sống, hình như cũng không tệ lắm.