Câu này vừa thốt ra, mặt người quản lý biến sắc rõ rệt.
"Tôi biết là không giới hạn."
Cô gái không nhận ra không khí bất thường, vẫn tiếp tục nói:
"Trước khi vào cửa, bác đã hỏi kỹ cháu rồi, cháu còn bảo bác cứ lấy theo nhu cầu, không lãng phí là được."
Tôi nhìn sang người quản lý.
"Nghe thấy chưa?"
Khóe miệng quản lý gi/ật gi/ật.
Cô gái cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn, lùi lại phía sau một bước.
Tôi hỏi cô ấy: "Cô gái, hôm nay trên bàn tôi có thừa lại thứ gì không?"
Cô ấy nhìn về phía người phục vụ vừa dọn bàn lúc nãy.
Người phục vụ đó đang đứng cách đó vài mét.
Cô ấy nói: "Không có ạ, lúc cháu dọn toàn là đĩa không."
Tôi gật đầu.
"Thế là được rồi."
Người quản lý hít một hơi thật sâu.
"Ông ơi, chuyện này là chúng tôi xử lý không thỏa đáng."
Tôi nhìn anh ta.
Anh ta nói tiếp:
"Ông không hề lãng phí, tiệm cũng không có quy định giới hạn. Vừa rồi tôi không nên vì ông lấy nhiều mà trực tiếp chặn ông lại."
Câu này nghe còn lọt tai hơn so với kiểu "hiểu lầm trong giao tiếp" lúc nãy.
Tôi nói: "Vậy sau này còn đến được không?"
"Tất nhiên là được ạ."
Anh ta đáp rất nhanh.
Tôi gật đầu.
"Được."
Tôi cầm áo khoác lên.
"Nhưng trong thời gian ngắn tới tôi cũng không muốn đến nữa."
Nói xong tôi bước ra ngoài.
Lần này quản lý không chặn lại nữa.
Nhưng tôi vừa đi được mười mấy bước, phía sau đột nhiên có người đuổi theo.
"Bác ơi, bác ơi!"
Là cô gái thu ngân lúc nãy.
Cô ấy chạy đến mức hơi thở hổ/n h/ển.
"Bác chờ một chút."
Tôi dừng lại.
"Còn chuyện gì nữa?"
Trên tay cô ấy cầm một tờ hóa đơn.
"Quản lý bảo cháu trả lại tiền cho bác."
Tôi nhíu mày.
"Tại sao lại trả?"
"Anh ấy nói hôm nay trải nghiệm của bác không tốt, nên miễn phí bữa này cho bác ạ."
Tôi không nhận.
"Tôi đã ăn đồ của các người, tại sao lại miễn phí?"
Cô gái có chút khó xử.
"Quản lý nói coi như là lời xin lỗi ạ."
"Tôi không cần."
"Bác ơi, bác cầm lấy đi ạ, nếu không cháu về cũng không biết ăn nói sao với quản lý."
"Đó là chuyện nội bộ của các người."
Tôi nói xong lại thấy giọng mình hơi nặng nề.
Cô gái từ đầu đến cuối không hề đắc tội với tôi.
Tôi dịu giọng lại một chút.
"Cô gái, không phải tại cô. Cô phục vụ rất tốt."
Cô ấy gật đầu.
"Cháu biết ạ."
Tôi nói: "Tiền không cần trả lại. Hôm nay tôi chỉ đến ăn một bữa cơm bình thường. Nếu tôi lấy lại tiền, ngược lại trông như thể tôi làm ầm ĩ lên chỉ để được miễn phí vậy."
Cô ấy nghĩ ngợi một chút, không nhét tiền vào tay tôi nữa.
Tôi vừa định đi, cô ấy đột nhiên hỏi:
"Bác ơi, có phải bác đặc biệt thích ăn cá hồi không ạ?"
Tôi sững người.
"Trước kia không thích."
"Vậy sao hôm nay bác lại ăn nhiều thế ạ?"
Tôi nhìn cô ấy một cái.
Nếu là người khác hỏi câu này, có lẽ tôi sẽ không muốn nói.
Nhưng trong giọng điệu của cô ấy không hề có sự chế giễu.
Tôi nói: "Vợ tôi thích."
Cô gái không hiểu.
Tôi bồi thêm một câu.
"Hôm nay là sinh nhật bà ấy."
Cô ấy im bặt.
Tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt bỗng chốc trở nên dè dặt đó của cô ấy, liền quay người bỏ đi.
Đi đến cửa thang cuốn của trung tâm thương mại, tôi nghe thấy có người gọi mình phía sau.
Lần này là người quản lý.
Ngọn lửa trong lòng tôi lại bùng lên.
"Còn chuyện gì chưa nói hết à?"
Quản lý chạy đến, dừng lại trước mặt tôi.
Trong tay anh ta không cầm hóa đơn hoàn tiền.
Cũng không dẫn theo ai cả.
"Ông ơi, cháu xin lỗi."
Tôi không nói gì.
"Vừa rồi cháu đã hỏi lại thu ngân và phục vụ, cũng đã xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc. Bác quả thực không hề lãng phí, cũng không hề lấy đồ ăn sai quy định, là do lúc đầu cháu không hỏi rõ ngọn ngành đã vội vàng kết luận."
Tôi nói: "Đây chẳng phải là điều cậu nên hỏi ngay từ đầu sao?"
Mặt anh ta hơi đỏ.
"Vâng ạ."
"Vậy bây giờ cậu đến đây làm gì?"
"Cháu muốn nói rõ chuyện này với bác."
Tôi đứng im không nhúc nhích.
Anh ta tiếp tục nói:
"Gần đây giá nhập cá hồi tăng, chúng cháu luôn phải theo dõi chi phí nguyên liệu và sự lãng phí. Vài ngày trước có gặp khách hàng lấy một lúc ba bốn mươi miếng, ăn không hết thừa lại nửa đĩa, còn có người lén nhét vào túi. Vì vậy chúng cháu mới dặn nhà bếp thấy tình huống bất thường thì báo ngay cho tiền sảnh."
Tôi lắng nghe.
"Vậy thì liên quan gì đến tôi?"
"Vốn dĩ là không liên quan."
Anh ta nói.
"Vấn đề là nhà bếp thấy bác lấy thường xuyên, nên đã mặc định bác là kiểu khách hàng đó. Cháu đến nơi cũng không x/ác nhận bác có lãng phí hay không, đã trực tiếp nói bác ăn nhiều."
Tôi hỏi: "Vậy rốt cuộc các người có giới hạn số lượng không?"
"Không ạ."
"Sau này thì sao?"
"Nếu sau này có giới hạn, chúng cháu sẽ viết rõ quy tắc ra ạ."
Tôi gật đầu.
"Như thế mới đúng."
Quản lý thở phào nhẹ nhõm.
"Ông ơi, vừa rồi bác nói một câu rất đúng. Chi phí phải là điều chúng cháu cân nhắc lúc định giá, không thể tùy tiện áp đặt quy định mới lên một vị khách không hề vi phạm."
Tôi nhìn anh ta.
"Câu này bây giờ nói nghe mới thông suốt."
Anh ta cười khổ.
"Vừa rồi đúng là cháu xử lý không tốt."
Tôi chuẩn bị đi.
Anh ta lại nói:
"Ông ơi, còn một chuyện nữa."
Tôi dừng lại.
"Nói đi."
"Vừa rồi thu ngân kể với cháu, hôm nay là sinh nhật vợ bác."
Biểu cảm trên mặt tôi bỗng nhạt đi.
"Nó nhiều chuyện thật đấy."
"Bác đừng trách cô ấy ạ. Cô ấy chỉ là thấy..."
"Được rồi."
Tôi không muốn nghe hai chữ "chia buồn".
Ba năm nay nghe quá đủ rồi.
Quản lý thấy tôi không muốn bàn đến, liền dừng lại ngay.
"Vâng, vậy cháu không nói thêm nữa."
Tôi gật đầu.
Vừa quay người, anh ta lại gọi tôi.
Lần này tôi thực sự hơi mất kiên nhẫn.
"Sao cậu cứ không xong thế nhỉ?"
Anh ta đứng đó, vẻ mặt hơi lúng túng.