“Có một chút.”
Lòng tôi chùng xuống.
“Bao nhiêu?”
“Không nhiều lắm.”
“Anh lại n/ợ nần rồi à?”
“Không.”
“Vậy anh đưa tiền cho tôi làm gì?”
“Không phải cho em.”
Anh nhìn Nhạc Nhạc một cái.
“Cho con.”
Tôi nổi cáu ngay lập tức.
“Tiền cấp dưỡng anh cứ nộp theo tháng là được, đừng có tự nhiên bày trò này.”
“Không phải tiền cấp dưỡng.”
“Vậy là cái gì?”
“Chu Lam.”
Giọng anh hạ rất thấp.
“Em cứ nhận lấy đi.”
Tôi không nhúc nhích.
Tay anh vẫn giơ ra.
Bàn tay ấy hơi run.
Không phải run vì căng thẳng.
Mà giống như không còn chút sức lực nào.
Cuối cùng tôi vẫn nhận lấy.
Phong bì không dày.
Bên trong ngoài mấy tờ giấy, dường như còn có một tấm thẻ.
Tôi nắm ch/ặt mà không dám bóc.
“Bây giờ nói được chưa?”
Anh lắc đầu.
“Về nhà xem.”
“Nếu anh lại để lại cho tôi đống đổ nát nào đó, tôi sẽ không dọn dẹp thay anh đâu.”
“Anh biết.”
“Cũng đừng hòng dùng mấy tờ giấy này mà xóa sạch chuyện cũ.”
“Anh biết.”
“Anh--”
“Chu Lam.”
Anh ngắt lời tôi.
Đây là lần đầu tiên trong ngày.
“Anh không định xóa sạch.”
Giọng anh rất khẽ.
“Không xóa được.”
Tôi đột nhiên không nói tiếp được nữa.
Nhạc Nhạc từ ghế dài chạy tới.
“Hai người nói xong chưa ạ?”
Tôi nhét phong bì vào túi xách.
“Xong rồi.”
“Thế bố đi chưa ạ?”
Chu Khải Minh nói: “Bố đưa hai mẹ con ra đến cổng khu chung cư.”
“Không cần đâu.”
Tôi theo phản xạ từ chối.
Nhạc Nhạc lại nói ngay: “Cần ạ.”
Tôi nhìn con bé một cái.
Không phản đối nữa.
Trên đường đi, Nhạc Nhạc cứ mải mê nghiên c/ứu chiếc đồng hồ.
Con bé hỏi cách thêm bạn học.
Cách chỉnh âm lượng.
Cách chụp ảnh.
Chu Khải Minh dạy từng thứ một.
Đến chỗ đèn giao thông, anh nắm lấy tay Nhạc Nhạc.
“Nhìn xe kìa.”
“Đang đèn xanh mà ạ.”
“Đèn xanh cũng phải nhìn.”
“Con biết rồi ạ.”
Tôi đi bên cạnh.
Chiếc phong bì trong túi xách cứ chạm vào xươ/ng chậu tôi theo từng bước chân.
Nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng.
Nhưng lại khiến tôi ngày càng bứt rứt.
Đến cổng khu chung cư, Nhạc Nhạc cuối cùng cũng nhận ra sắp phải chia tay thật rồi.
“Bố, bố không vào trong ạ?”
“Không vào nữa.”
“Vào uống ngụm nước rồi hãy đi ạ.”
“Bố còn việc.”
Con bé nhìn anh.
“Thế bao giờ bố rảnh ạ?”
Chu Khải Minh không trả lời ngay.
Tôi đứng bên cạnh nhìn chằm chằm anh.
Anh ngồi xổm xuống.
“Nhạc Nhạc.”
“Dạ.”
“Sau này nếu bố không nghe điện thoại, con cứ nhắn tin cho bố nhé.”
“Tại sao bố không nghe ạ?”
“Có thể là bố đang bận.”
“Thế bố bận xong thì gọi lại cho con.”
“Được.”
“Đừng quên đấy.”
“Được.”
“Còn nữa, cuộc thi vẽ của con bố phải đến xem đấy.”
Ánh mắt anh thay đổi ngay lập tức.
“Khi nào?”
“Tháng sau ạ, cô giáo nói ngày cụ thể chưa định.”
“Tháng sau…”
“Bố đến không ạ?”
Tôi thấy yết hầu anh động đậy.
“Nếu bố có thể đến, nhất định sẽ đến.”
Nhạc Nhạc lại không vui.
“Sao lại là nếu ạ.”
Tôi cũng không nghe nổi nữa.
“Anh đừng hứa nữa.”
Chu Khải Minh không phản bác.
Anh đưa tay ôm lấy con gái.
Lần này ôm lâu hơn cả ở trong công viên.
Nhạc Nhạc lúc đầu còn ngoan ngoãn để anh ôm.
Được vài giây, thấy ch/ặt quá.
“Bố ơi, bố ôm đ/au con rồi.”
Anh lập tức nới lỏng ra.
“Xin lỗi con.”
“Sao hôm nay bố cứ nói xin lỗi mãi thế ạ.”
“Thế à?”
“Vâng ạ.”
“Thế bố không nói nữa.”
Nhạc Nhạc vỗ vỗ vai anh, như đang dỗ trẻ con.
“Không sao ạ.”
Chu Khải Minh cười nhẹ.
Anh đứng dậy, nhìn về phía tôi.
“Phong bì về nhà hãy bóc nhé.”
“Biết rồi.”
“Đừng bóc trước mặt con.”
“Biết.”
“Còn nữa…”
“Còn gì nữa?”
Anh nhìn tôi.
Câu nói đó dường như đã lẩn quẩn trên môi anh rất lâu.
Cuối cùng chỉ còn lại một câu.
“Làm phiền em rồi.”
Tôi lập tức thấy bực bội.
“Chu Khải Minh, anh đừng nói mấy lời đó.”
“Được.”
“Con cũng là con tôi, không tồn tại chuyện anh làm phiền tôi.”
“Ừ.”
Anh gật đầu.
“Anh nói sai rồi.”
Tôi dắt Nhạc Nhạc đi.
“Đi thôi.”
Nhạc Nhạc đi ba bước lại ngoái đầu nhìn.
“Bố tạm biệt ạ.”
“Tạm biệt.”
“Nhớ nghe điện thoại đấy.”
“Nhớ.”
“Tối con gọi cho bố.”
Chu Khải Minh khựng lại một chút.
“Được.”
“Bảy rưỡi ạ.”
“Được.”
Chúng tôi vào trong khu chung cư.
Đi được hơn mười mét, Nhạc Nhạc đột nhiên vùng khỏi tay tôi chạy ngược lại.
“Nhạc Nhạc!”
Con bé chạy đến cổng, lại hét lên với Chu Khải Minh: “Bố!”
Anh vẫn đứng đó.
“Sao thế?”
“Bố chưa ăn hết bánh quy gấu của con!”
Con bé lục trong túi mình ra nửa gói bánh còn lại, đưa qua hàng rào cho anh.
“Mang theo đi ạ.”
Chu Khải Minh nhận lấy.
“Được.”
“Đừng nhịn ăn đấy.”
“Được.”
“Con đi đây.”
“Ừ.”
Nhạc Nhạc lại chạy về.
Khi tôi quay đầu lại lần nữa, anh vẫn đứng tại chỗ.
Trong tay cầm nửa gói bánh gấu đã vỡ vụn.
Tôi không biết tại sao, tự nhiên lại rất muốn m/ắng anh.
Đã ly hôn gần hai năm rồi, vậy mà vẫn có thể dùng cách này làm lòng tôi rối bời.
Về đến nhà, việc đầu tiên Nhạc Nhạc làm là sạc pin cho chiếc đồng hồ.
Tôi giục con đi làm bài tập trước.
Con bé không tình nguyện.
“Con xem đúng một phút thôi ạ.”
“Vừa nãy xem cả đường rồi còn gì.”
“Một phút cuối thôi.”
“Mỗi phút của con lúc nào cũng dài hơn người khác.”
Con bé bĩu môi.
Cuối cùng vẫn đi đến bàn học ngồi xuống.
Tôi để túi xách lên bàn ăn.
Chiếc phong bì đó nằm trong đó.
Tôi không lấy ra ngay.
Đi vào bếp vo gạo trước.