Chiều Chủ nhật, tôi đang cạo vảy cá trong bếp, điện thoại để ngay bên cạnh bồn rửa.

Cái đuôi cá bất ngờ quẫy mạnh, nước b/ắn tung tóe lên màn hình. Tôi đưa tay định lau thì vô tình lướt thấy bài đăng trên mạng xã hội của em họ.

Chín tấm ảnh, tấm đầu tiên là cổng chào bằng bóng bay trước cửa khách sạn.

Trên tấm phông nền màu hồng trắng có ghi mấy chữ lớn: Tiệc đầy tháng của bé.

Tôi sững người mất hai giây.

Trong ảnh, bố tôi mặc chiếc áo khoác màu xanh đậm mà tôi m/ua cho ông năm ngoái, đứng ở vị trí ngoài cùng bên trái. Mẹ tôi bế đứa bé, cười đến híp cả mắt.

Chị gái và anh rể đứng ở giữa.

Phía sau còn có cậu, mợ, hai dì cùng mấy anh chị em họ.

Đông đủ thật.

Chỉ là không có tôi.

Tôi phóng to bức ảnh, rồi lướt xem vài tấm tiếp theo.

Tấm thứ hai là ảnh đại gia đình.

Tấm thứ ba là mẹ tôi đang bế cháu ngoại.

Tấm thứ tư là cảnh gia đình ba người nhà chị gái đang c/ắt bánh kem.

Tấm thứ năm chụp sảnh tiệc, trên bàn bày những hộp quà đáp lễ màu đỏ, mỗi chiếc ghế đều được thắt nơ hồng.

Tôi nhìn một lúc rồi úp điện thoại xuống mặt bàn.

Dầu trong chảo đã nóng.

Tôi thả cá vào, dầu b/ắn lên tanh tách, mu bàn tay bị bỏng hai nốt đỏ.

Vợ tôi từ phòng khách đi vào, thấy tôi đứng im không nhúc nhích liền hỏi: "Sao thế?"

"Không có gì."

Tôi cầm xẻng lật con cá lại.

Cô ấy thấy điện thoại tôi vẫn còn sáng màn hình nên tiện tay cầm lên.

Chưa đầy vài giây, cô ấy im bặt.

Tôi biết cô ấy đã thấy.

Một lúc sau, cô ấy đặt điện thoại xuống: "Tổ chức hôm nay à?"

"Xem ảnh thì là buổi trưa."

"Không ai nói với anh à?"

"Không."

Cô ấy nhíu mày: "Bố mẹ anh cũng không nói sao?"

Tôi lắc đầu.

Cô ấy mấp máy môi, cuối cùng chỉ nói: "Ăn cơm trước đã."

Tôi cũng không hỏi thêm.

Nhắc mới nhớ, chuyện chị gái sinh con, không phải là tôi hoàn toàn không tham gia.

Khi chị ấy mang th/ai năm tháng, công ty anh rể c/ắt giảm nhân sự, thu nhập bị hụt đi một khoản.

Mẹ gọi điện cho tôi, bảo dạo này chị gái tốn kém tiền khám th/ai, bảo tôi giúp được gì thì giúp.

Tôi chuyển hai mươi triệu.

Ngày đứa bé chào đời, tôi đang đi công tác xa, chị gái đăng ảnh vào nhóm gia đình, tôi lại chuyển một phong bao tám triệu tám trăm nghìn.

Sau đó đầy tháng cháu, tôi m/ua một chiếc khóa vàng rồi gửi mẹ mang qua.

Mẹ còn bảo với tôi: "Người một nhà cả, chị con sẽ không khách sáo với con đâu."

Vì thế, khi nhìn thấy ảnh tiệc đầy tháng, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là tức gi/ận.

Tôi thậm chí còn tìm giúp họ một lý do.

Có lẽ chỉ là tổ chức nhỏ.

Có lẽ chị gái nghĩ tôi bận công việc.

Có lẽ ban đầu định gọi, sau đó bận quá lại quên mất.

Đến tuổi ngoài ba mươi, nhiều chuyện không còn giống như hồi hai mươi, nhất định phải hỏi cho ra lẽ tại chỗ.

Tôi múc cá ra đĩa, bưng lên bàn.

Vợ tôi gắp một miếng th!t ở bụng cá, tỉ mẩn gỡ xươ/ng.

Ăn được nửa chừng, cô ấy vẫn hỏi tôi: "Anh không hỏi thật à?"

"Hỏi gì?"

"Hỏi tại sao không gọi anh."

Tôi húp miếng cơm: "Không gọi thì thôi. Tiệc đầy tháng con người ta, họ muốn mời ai thì mời."

Vợ tôi ngước mắt nhìn tôi.

"Anh thực sự nghĩ vậy sao?"

Tôi không đáp.

Cô ấy cũng không hỏi tiếp.

Hơn chín giờ tối, mẹ tôi gửi một đoạn video vào nhóm gia đình.

Chị gái đang bế con đi chúc rư/ợu.

Mẹ tôi nhắn kèm một câu: "Hôm nay trọn vẹn viên mãn, cảm ơn mọi người."

Trong nhóm là một hàng dài lời chúc mừng.

Tôi dán mắt vào câu đó mười mấy giây.

Cuối cùng cũng gõ hai chữ gửi đi.

"Chúc mừng."

Chị gái không trả lời tôi.

Mẹ tôi cũng không.

Ngược lại, dì hai gửi một biểu tượng mặt cười, nói: "Hôm nay thiếu mỗi con, dì còn hỏi sao con không đến."

Tôi vừa định gõ chữ thì mẹ tôi nhanh chóng trả lời:

"Nó bận, người trẻ công việc là trên hết."

Tay tôi khựng lại trên màn hình.

Tôi đã bao giờ nói mình bận chưa?

Hôm đó là Chủ nhật.

Buổi sáng tôi đi siêu thị m/ua thức ăn, buổi chiều ở nhà.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn xóa những dòng chữ trong khung nhập liệu.

Vợ tôi ngồi bên cạnh thấy vậy, không nói gì.

Trước khi đi ngủ, cô ấy đột nhiên bảo: "Sau này chuyện nhà anh, anh tự cân nhắc đi. Em không cản anh giúp đỡ, nhưng có một điều, đừng để người ta coi anh là cây ATM tự động."

Tôi cảm thấy hơi khó chịu.

"Làm gì đến mức nghiêm trọng thế."

"Hy vọng là vậy."

Cô ấy quay lưng lại.

Tôi cũng nghĩ cô ấy suy nghĩ quá nhiều.

Cho đến ba ngày sau, tôi mới biết, điều thực sự khiến tôi khó chịu hoàn toàn không phải là bữa tiệc đầy tháng đó.

Hơn bảy giờ tối thứ Tư, tôi vừa tan làm.

Xe chạy vào hầm để xe của chung cư thì điện thoại reo.

Bố tôi gọi.

Tôi bắt máy: "Bố ạ."

"Tan làm chưa?"

"Con vừa về đến nhà, có chuyện gì không bố?"

"Không có gì, chỉ là muốn bàn với con một việc."

Ông nói rất chậm.

Tôi vừa lùi xe vừa hỏi: "Chuyện gì ạ?"

"Cái xe của chị con ấy, con biết chứ?"

"Xe nào ạ?"

"Cái xe nó đang đi ấy."

Đương nhiên là tôi biết.

Chị gái đang đi một chiếc ô tô đã dùng bảy tám năm.

Xe đó là anh rể m/ua trước khi cưới, mấy năm nay hỏng vặt không ít, nhưng vẫn chạy được.

Bố tôi nói: "Giờ có con rồi, xe đó nhỏ, độ an toàn cũng bình thường. Chị con còn phải đi làm, còn phải đưa đón con cái, đi lại không tiện."

Tôi đỗ xe xong.

"Vậy thì sao ạ?"

Bố tôi hắng giọng.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng của mẹ tôi: "Con cứ nói thẳng đi, người nhà với nhau còn vòng vo cái gì."

Tiếp đó, điện thoại như thể bị mẹ tôi lấy mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh ta quyết định có con với hoàng đế

Chương 11
Ta là một vị thừa tướng xui xẻo, đã trọng sinh bốn lần. Lần thứ nhất, Tiên đế băng hà, Đại hoàng tử lên ngôi. Nhưng hắn là một kẻ vô dụng, ta tận tâm phò tá hắn, cuối cùng lại bị xử tội phanh thây. Lần thứ hai, ta đá Đại hoàng tử sang một bên, phò Nhị hoàng tử lên ngôi. Nhưng nó cũng là một kẻ vô dụng. Ta dốc lòng phò tá nó, cuối cùng thảm thương chết dưới một nhát đao chém ngang lưng. Lần thứ ba, ta ủng hộ Tam hoàng tử lên ngôi. Nào ngờ cậu ta lại là một kẻ vô dụng. Ta tận tâm phò tá cậu ta, cuối cùng bị ban cho một chén rượu độc. Lần thứ tư, ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Nhân lúc Tiên đế vẫn chưa băng hà, ta mạnh dạn can gián: "Bệ hạ, thần đề nghị ngài sinh một đứa con với thần."
487
2 Cuỗm xong chạy Chương 13
5 Tri Vãn Chương 8
8 Khuy Thiên Ký Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cưới, bạn trai tuyên bố chỉ để tên mình trên sổ đỏ, tôi nắm chặt nhẫn không nói lời nào, bố tôi đặt ly rượu, mỉm cười đứng dậy nói một câu, micro của MC suýt rơi xuống đất

Chương 9
Dưới sân khấu, mười hai bàn tiệc họ hàng bạn bè đang đợi để nâng ly, đĩa cá vược hấp trên bàn vẫn còn bốc khói nghi ngút, mẹ tôi sợ món ăn nguội mất nên vừa rồi còn khẽ giục người dẫn chương trình: "Đừng kéo dài quy trình quá lâu."
0