Khi cô bị ốm sốt, Trương Lỗi đến cả một cốc nước nóng cũng không rót cho cô, chỉ nói "em tự uống nhiều nước vào".
Khi cô tăng ca đến tận khuya mới về nhà, trong nồi đến một miếng cơm nguội cũng không có, mẹ chồng còn nói "đàn bà con gái mà về muộn thế này thì ra thể thống gì".
Những điều này cô đều nhẫn nhịn.
Nhưng họ không được phép đụng vào đồ của bố mẹ cô.
Đó là giới hạn cuối cùng của cô.
"Được, tôi không cần tiền nữa." Quách D/ao cất điện thoại, "Cuộc sống này không sống nổi nữa, ly hôn đi."
Phòng khách im lặng trong ba giây.
Sau đó Triệu Thúy Hoa bật cười thành tiếng.
"Ly hôn? Mày dọa ai đấy? Với cái loại như mày, rời khỏi nhà họ Trương chúng tao, còn ai thèm lấy mày nữa?"
Trương Lỵ cũng cười theo, cười đến mức hoa chi lo/ạn chiến.
"Chị dâu, chị phải suy nghĩ cho kỹ. Ly hôn rồi là chị không còn chỗ ở đâu. Căn nhà này là của anh trai em, chị không chia được một xu nào đâu."
Quách D/ao nhìn hai mẹ con họ kẻ xướng người họa, trong lòng ngược lại trở nên bình thản.
"Tôi biết căn nhà này là của gia đình các người, tôi không cần. Tôi chỉ mang theo đồ đạc của mình thôi."
Cô quay người đi về phía phòng ngủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Trương Lỗi cuối cùng cũng h/oảng s/ợ, đuổi theo nắm lấy cánh tay cô.
"D/ao D/ao, em đừng bốc đồng! Có chuyện gì thì từ từ nói!"
Quách D/ao hất tay anh ta ra.
"Trương Lỗi, ba năm rồi, tôi đã cho anh vô số cơ hội. Lúc mẹ anh m/ắng tôi anh không nói một lời, lúc em gái anh b/ắt n/ạt tôi anh không nói một lời, bây giờ họ muốn cư/ớp cửa hàng của bố mẹ tôi, anh vẫn không nói một lời. Anh nghĩ cuộc sống này còn sống nổi nữa không?"
Trương Lỗi há miệng, vành mắt đỏ hoe.
"Anh... anh cũng không còn cách nào, đó là mẹ anh..."
"Đó là mẹ anh, không phải vợ anh." Quách D/ao lấy từng món quần áo trong tủ ra, "Anh có thể tiếp tục làm đứa con ngoan của mẹ anh, nhưng tôi sẽ không làm bảo mẫu miễn phí cho nhà anh nữa."
Triệu Thúy Hoa đứng ở cửa phòng ngủ, hai tay khoanh trước ngựk, vẻ mặt kh/inh bỉ.
"Để nó đi! Tao muốn xem nó có thể vùng vẫy được mấy ngày! Đến lúc khóc lóc đòi quay về, tao đây không cho vào cửa đâu!"
Quách D/ao kéo vali đi ra, lúc đi ngang qua Triệu Thúy Hoa thì dừng lại một chút.
"Dì à, con gọi dì là mẹ suốt ba năm qua, hôm nay dì nói với con những lời này, con không h/ận dì. Nhưng con phải cảm ơn dì, vì đã giúp con nhìn rõ một điều."
Triệu Thúy Hoa ngẩn ra.
"Điều gì?"
"Có những người, dù chị có đối xử tốt với họ đến đâu cũng vô ích. Bởi vì họ chưa bao giờ coi chị là người một nhà."
Nói xong, Quách D/ao kéo vali bước ra khỏi cánh cửa đó.
Phía sau truyền đến tiếng ch/ửi bới của Triệu Thúy Hoa và tiếng cười của Trương Lỵ, cùng tiếng Trương Lỗi không biết là đang khóc hay đang gào.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, thế giới trở nên thanh tịnh.
Quách D/ao đứng trong hành lang, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Cô lau nước mắt, kéo vali xuống lầu.
Dưới lầu đỗ một chiếc xe hơi màu đen, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra gương mặt của Vương Kiến Quốc.
"Quách D/ao? Em sao vậy? Giờ này muộn rồi còn kéo vali đi đâu?"
Quách D/ao ngẩn ra, không ngờ lại gặp sếp của mình ở cổng khu chung cư.
"Tổng giám đốc Vương... em..."
"Lên xe rồi nói tiếp." Vương Kiến Quốc xuống xe giúp cô mở cốp, bỏ vali vào trong.
Chiếc xe lăn bánh khỏi khu chung cư, Quách D/ao tựa vào ghế phụ, nhìn những ánh đèn đường lùi lại phía sau một cách chóng mặt, cô không muốn nói thêm câu nào.
Vương Kiến Quốc cũng không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ lái xe.
Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng.
"Đói không? Phía trước có quán mì khá ngon, tôi mời em ăn một bát."
Quách D/ao lắc đầu, rồi lại gật đầu.
"Vậy thì đi thôi."
Quán mì không lớn nhưng dọn dẹp rất sạch sẽ. Giờ này rồi, trong quán chỉ còn lác đác vài vị khách.
Vương Kiến Quốc gọi hai bát mì bò, thêm hai quả trứng kho.
Quách D/ao nhìn bát mì bốc khói nghi ngút trước mặt, mũi cay xè, nước mắt lại rơi xuống.
Vương Kiến Quốc đưa cho cô một tờ giấy ăn.
"Khóc đi, khóc ra được là tốt rồi."
Quách D/ao lau nước mắt, bưng bát lên húp một ngụm nước dùng.
Nước dùng nóng hổi chảy xuống cổ họng, cả người cô ấm áp hơn một chút.
"Tổng giám đốc Vương, anh nói xem có phải em ngốc lắm không?"
"Ngốc chỗ nào?"
"Hồi đó bố mẹ em không mấy đồng ý cuộc hôn nhân này, bảo em gả qua đó sẽ chịu uất ức. Em không nghe, khăng khăng muốn cưới. Kết quả đúng như bố mẹ nói thật."
Vương Kiến Quốc gắp một đũa mì, chậm rãi ăn.
"Đời người mà, ai chẳng gặp vài kẻ cặn bã? Quan trọng là phải biết dừng lại đúng lúc."
Quách D/ao cười khổ một tiếng.
"Bây giờ em mới hiểu ra, trái tim của một số người, vốn dĩ không thể làm ấm được."
"Hiểu là tốt rồi." Vương Kiến Quốc đặt đũa xuống, nhìn cô nghiêm túc, "Tiếp theo em có dự định gì không?"
Quách D/ao suy nghĩ một chút.
"Tìm một chỗ ở trước đã, rồi tìm việc làm mới."
"Có chỗ ở chưa?"
"Tạm thời chưa, em định tìm một khách sạn ở tạm một đêm."
Vương Kiến Quốc trầm ngâm một chút.
"Tôi có một căn hộ nhỏ ở phía Đông thành phố, bình thường không có ai ở, nếu em không chê thì có thể đến đó ở tạm. Không lấy tiền thuê nhà của em đâu, đợi khi nào em tìm được việc rồi tính sau."
Quách D/ao vội vàng xua tay.
"Không được, không được, như vậy sao mà ngại quá."
"Có gì mà ngại? Đồng nghiệp giúp đỡ lẫn nhau chẳng phải là điều nên làm sao? Hơn nữa, mấy năm nay em thể hiện ở công ty rất tốt, tôi còn trông chờ em quay lại làm việc đây."
Khóe mắt Quách D/ao lại ươn ướt.
"Tổng giám đốc Vương, cảm ơn anh."