Khi chúng tôi đến nơi, quá nửa người trong phòng VIP đã ngồi đủ. Trần Quế Phân đang đứng bên cửa sổ gọi điện thoại, thấy chúng tôi vào liền gật đầu với tôi, ánh mắt quét qua mẹ tôi rồi quay đi, như thể không nhìn thấy. Triệu Tử Hàng tiến lên đón, nhận lấy hộp quà trong tay mẹ tôi: "Mẹ, mẹ khách sáo quá, mang nhiều đồ thế này làm gì ạ."

"Một chai rư/ợu, một hộp trà, không đáng là bao." Mẹ tôi cười đi đến bên bàn chính, chào hỏi bố Triệu Tử Hàng: "Ông thông gia, chúc mừng sinh nhật ông. Thường nghe Tử Hàng nói ông thích uống vài chén, chai rư/ợu này là bạn tôi mang từ Quý Châu về, ông nếm thử xem."

Bố Triệu Tử Hàng tên là Triệu Kiến Quốc, ngoài sáu mươi, trước khi nghỉ hưu là quản đốc phân xưởng tại nhà máy cơ khí quốc doanh. Ông là người đôn hậu, khi cười những nếp nhăn nơi đuôi mắt xếp chồng lên nhau. Ông vội đứng dậy, dùng hai tay nhận hộp quà: "Bà quá tốn kém rồi. Đến là tốt rồi, còn mang quà làm chi."

Trần Quế Phân cất điện thoại đi tới, liếc nhìn dòng chữ trên hộp quà, nửa cười nửa không: "Chà, Mao Đài à? Lại còn là hàng lâu năm? Cái này chắc cũng gần vạn tệ nhỉ. Bà thông gia đúng là tay chơi lớn."

"Quà mừng thọ cho ông thông gia, là điều nên làm." Mẹ tôi không tiếp lời mỉa mai của bà ta, đưa hộp trà cho Triệu Kiến Quốc: "Đây là trà đen An Hóa, mùa đông nấu lên uống ấm bụng lắm."

Triệu Kiến Quốc vui mừng gật đầu lia lịa: "Có lòng quá, có lòng quá."

Trần Quế Phân bên cạnh "hừ" một tiếng, âm thanh rất nhẹ, như một hơi thở cuộn qua cổ họng.

Sau khi nhập tiệc, tôi ngồi cạnh Triệu Tử Hàng, mẹ tôi được sắp xếp ngồi bên tay trái Triệu Kiến Quốc. Trần Quế Phân đương nhiên ngồi cạnh vị trí chủ tọa, như một bà thái hậu buông rèm nhiếp chính, ai muốn kính rư/ợu đều phải qua mắt bà ta.

Ban đầu không khí vẫn bình thường. Họ hàng nhà họ Triệu đa số đều quen mặt, có vài người tôi đã gặp ở tiệc tân gia. Triệu Kiến Quốc là người dễ tính, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho mẹ tôi, hỏi bà công việc kinh doanh bận không, sức khỏe thế nào. Mẹ tôi đáp lại khách sáo, không nói nhiều, cũng không tranh lời.

Trần Quế Phân uống vài ly rư/ợu vang, lời nói dần trở nên dồn dập. Trước tiên bà ta phàn nàn dịch vụ nhà hàng kém, sau đó chê món cá hấp bị già, rồi lại nói giới trẻ bây giờ không biết quy tắc, cưới nhau hơn nửa năm mà không nhắc đến chuyện sinh con.

"Vãn Vãn," bà ta đột nhiên chuyển hướng nhìn sang tôi, "Năm nay con hai mươi chín rồi nhỉ? Đợi thêm hai năm nữa qua ba mươi, sinh con thì người chịu thiệt là con thôi."

Tôi nhịn sự khó chịu, cười nói: "Mẹ, con với Tử Hàng đã bàn bạc rồi, đợi sự nghiệp ổn định thêm một hai năm nữa ạ."

"Ổn định với chả định, tiền có bao giờ ki/ếm hết được đâu?" Bà ta đặt đũa xuống, nhìn quanh bàn tiệc các vị họ hàng, "Mọi người nói xem, giới trẻ bây giờ có phải ai cũng thế này không, nhà phải có, xe phải có, công việc phải ổn định. Đâu như thời chúng tôi, thuê căn nhà cấp bốn là cưới, năm sau đã ẵm con trên tay rồi."

Mợ hai hùa theo: "Thời thế khác rồi mà. Vãn Vãn điều kiện tốt, đợi thêm chút cũng bình thường."

"Điều kiện tốt là một chuyện, đàn bà rốt cuộc vẫn phải sinh con. Có nhiều tiền đến mấy, không làm mẹ thì cũng vứt đi." Trần Quế Phân lại gắp một đũa rau, thong thả nhai, "Bà thông gia, bà nói có đúng không?"

Bà ta ném chủ đề này cho mẹ tôi. Cả bàn tiệc đều nhìn sang.

Mẹ tôi cầm tách trà, nhấp một ngụm, giọng điệu ôn hòa: "Chuyện con cái, để tụi nhỏ tự quyết định. Chúng ta làm bề trên, giúp được thì giúp, không giúp được thì bớt lo lắng, sống tốt cuộc đời của mình là được rồi."

Lời nói rất chừng mực, nhưng Trần Quế Phân không thích nghe. Bà ta cười một tiếng: "Bà thông gia đúng là khai minh. Cũng phải, bà kinh doanh lớn, tư tưởng cũng cởi mở như người thành phố."

Lại nữa rồi. Tôi thấy lồng ngựk thắt lại, vừa định đá/nh trống lảng, Triệu Kiến Quốc liền nâng ly: "Nào nào, uống rư/ợu uống rư/ợu. Hôm nay vui vẻ, đừng bàn mấy chuyện linh tinh này."

Mọi người lẻ tẻ nâng ly. Trần Quế Phân không nâng. Bà ta đợi mọi người uống xong, chậm rãi nói: "Tôi đây là vì lo cho chúng nó thôi. Biệt thự to thế kia, trống không ba bốn phòng, không sinh đứa con thì trong nhà cũng lạnh lẽo."

Mẹ tôi đặt ly rư/ợu xuống, trên mặt vẫn giữ nụ cười: "Tử Hàng và Vãn Vãn đã có kế hoạch rồi, bà cứ chờ hưởng phúc là được."

Trần Quế Phân như không nghe thấy, quay sang nói chuyện với bà dì: "Giới trẻ bây giờ có đứa bảo là theo đuổi sự nghiệp, thực ra là không muốn chịu trách nhiệm. Nhà thì nhà ngoại m/ua, việc nhà thì mẹ chồng làm, con cái thì ai trông? Tôi thấy ấy mà, ăn bám mà còn chẳng thèm nhai."

Khi bà ta nói ba chữ "nhà ngoại m/ua", bà ta liếc xéo về phía mẹ tôi.

Cả phòng VIP im bặt một lúc. Triệu Tử Hàng cứng đờ mặt, hạ giọng nói: "Mẹ, mẹ uống nhiều rồi."

"Tao uống nhiều? Tao tỉnh táo lắm." Trần Quế Phân trừng mắt nhìn con trai, đột nhiên cao giọng, "Sao, tao nói sai à? Mày là thằng đàn ông, có tay có chân, ở nhà vợ m/ua, còn muốn tao phải giấu giếm trước mặt người ngoài à? Cũng chỉ vì mẹ con Vãn Vãn có tí tiền, sẵn lòng chiều con gái như thế. Thử đổi nhà khác xem? Lại còn bảo tao không lo lắng, tao mà không nói vài câu nữa thì trong cái nhà này còn đến lượt mày lên tiếng không?"

Triệu Kiến Quốc sầm mặt: "Quế Phân, hôm nay là ngày gì, bà bớt nói vài câu đi."

"Tôi bớt nói? Tôi nén cả bụng lời, hôm nay nhất định phải nói cho rõ!" Trần Quế Phân đ/ập mạnh ly rư/ợu xuống bàn, vài giọt rư/ợu vang b/ắn ra, rơi trên khăn trải bàn trắng, thấm thành những đóa hoa tối màu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh ta quyết định có con với hoàng đế

Chương 11
Ta là một vị thừa tướng xui xẻo, đã trọng sinh bốn lần. Lần thứ nhất, Tiên đế băng hà, Đại hoàng tử lên ngôi. Nhưng hắn là một kẻ vô dụng, ta tận tâm phò tá hắn, cuối cùng lại bị xử tội phanh thây. Lần thứ hai, ta đá Đại hoàng tử sang một bên, phò Nhị hoàng tử lên ngôi. Nhưng nó cũng là một kẻ vô dụng. Ta dốc lòng phò tá nó, cuối cùng thảm thương chết dưới một nhát đao chém ngang lưng. Lần thứ ba, ta ủng hộ Tam hoàng tử lên ngôi. Nào ngờ cậu ta lại là một kẻ vô dụng. Ta tận tâm phò tá cậu ta, cuối cùng bị ban cho một chén rượu độc. Lần thứ tư, ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Nhân lúc Tiên đế vẫn chưa băng hà, ta mạnh dạn can gián: "Bệ hạ, thần đề nghị ngài sinh một đứa con với thần."
487
2 Cuỗm xong chạy Chương 13
5 Tri Vãn Chương 8
7 Khuy Thiên Ký Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm