“Ở đây có một đứa th/ần ki/nh đang quấy rối khách quý, còn không mau xông vào lôi nó ra ngoài cho tôi.”
Theo sau một tràng tiếng bước chân lộn xộn.
Năm sáu tên bảo vệ mặc đồng phục hùng hổ lao vào phòng suite.
Đội trưởng bảo vệ đi đầu, bên hông còn đeo cả dùi cui điện.
Vừa nhìn thấy Lâm Kiều Kiều, hắn lập tức đổi sang bộ mặt nịnh nọt.
“Cô Lâm, thật ngại quá, vừa rồi tôi bận điều tiết xe cộ dưới lầu nên không để ý bên này.”
“Chuyện gì thế ạ? Ai làm cô không vui?”
Lâm Kiều Kiều chỉ vào mũi tôi, hung hăng ra lệnh.
“Chính là con nhân viên thời vụ không biết chui từ đâu ra này.”
“Không những ngắt quãng buổi cầu hôn của chồng tôi, mà còn dám đe dọa chúng tôi.”
“Mau bắt lấy nó, ném vào thùng rác ở hẻm sau cho tôi.”
Đội trưởng bảo vệ quay đầu nhìn tôi, sắc mặt lập tức trở nên hung dữ.
Hắn rút bộ đàm bên hông ra, chỉ vào tôi.
“Con ranh con, dám làm lo/ạn ở phòng Tổng thống của khách sạn Kim Cương Đen, chán sống rồi hả?”
Hắn vung tay một cái.
Đám bảo vệ cao to lực lưỡng lập tức bao vây, chặn đứng tôi trước cửa sổ sát đất.
Tôi lạnh lùng nhìn tên đội trưởng bảo vệ đang áp sát.
“Nếu ông dám đụng vào tôi một cái, tôi đảm bảo hôm nay ông không bước chân ra khỏi cửa này được đâu.”
Đội trưởng bảo vệ như nghe thấy chuyện cười nực cười nhất thế gian.
“Ái chà, khẩu khí không nhỏ nhỉ.”
“Động thủ cho tao. đá/nh hỏng thì tao chịu.”
Ngay giây phút tay tên bảo vệ sắp chạm vào vai tôi.
Ngoài hành lang phòng suite vang lên những tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng quát tháo trầm thấp.
“Tất cả dừng tay lại cho tôi.”
Tổng giám đốc Trần thở hổ/n h/ển gạt đám đông đi vào.
Cái bụng tròn ủng của ông ta nhấp nhô theo từng bước chân vội vã, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi.
Theo sau ông ta là giám đốc các bộ phận như hành chính, buồng phòng...
Nhìn thấy ông Trần xuất hiện, vẻ ngạo mạn trên mặt Lâm Kiều Kiều lập tức chuyển thành uất ức.
Cô ta lập tức đẩy Hàn Việt ra, lạch cạch đôi giày cao gót chạy đến.
“Tổng giám đốc Trần, ông cuối cùng cũng đến rồi.”
“Nếu ông đến chậm một bước nữa, tôi và Hàn Việt đã bị người đàn bà đi/ên này đá/nh ch*t rồi.”
Hàn Việt cũng bước lên, kịp thời đưa ra một điếu xì gà đắt tiền.
“Tổng giám đốc Trần, an ninh khách sạn ông xem ra cần phải tăng cường rồi đấy.”
“Ngay cả loại nhân viên cấp thấp có vấn đề về th/ần ki/nh thế này mà cũng để lọt vào phòng Tổng thống, thật mất hứng.”
Ông Trần không nhận điếu xì gà đó, chỉ lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán.
Ông ta xuyên qua khe hở của đám đông, ánh mắt rơi trên khuôn mặt tôi.
Ánh mắt vốn đang hoảng lo/ạn bỗng khựng lại khi nhìn rõ mặt tôi.
Sau đó, khuôn mặt b/éo bệu căng cứng của ông ta từ từ giãn ra, khóe miệng kéo lên một đường cong kỳ quặc.
Tôi bình thản nhìn ông ta.
“Mười phút đã hết, ông Trần, người của ông đã đến đủ chưa?”
Đám quản lý xung quanh nhìn nhau, bầu không khí rơi vào trạng thái im lặng đến kỳ quái.
Lâm Kiều Kiều thấy vậy, không nhịn được cười khẩy.
“Tổng giám đốc Trần, ông đừng để ý đến nó, con đàn bà này là kẻ nghèo rớt mùng tơi bị hoang tưởng đấy.”
“Vừa nãy nó còn huênh hoang nói muốn sa thải các người kìa.”
Ông Trần không quan tâm đến Lâm Kiều Kiều mà chậm rãi đi đến trước mặt tôi.
Ông ta đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ kh/inh miệt và giễu cợt.
“Tôi cứ tưởng là ai mà phô trương thế chứ.”
“Hóa ra là cô nhị tiểu thư không được phép lộ diện của nhà họ Tô sao.”
Vừa dứt lời, trong phòng suite lập tức vang lên một loạt tiếng hít thở dồn dập.
Hàn Việt sững sờ, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào tôi.
“Tô... nhị tiểu thư nhà họ Tô? Tô Niệm, không phải cô là trẻ mồ côi à?”
Ông Trần hừ lạnh một tiếng, quay sang giải thích với Hàn Việt.
“Hàn thiếu có lẽ không biết.”
“Cô Tô Niệm này đúng là dòng m/áu nhà họ Tô, nhưng chỉ là một kẻ bên lề, ngay cả cửa nhà cũng khó mà bước chân vào.”
Ông ta cố ý kéo dài giọng, trong lời nói đầy vẻ kh/inh bỉ.
“Mẹ cô ta mất sớm, sản nghiệp nhà họ Tô sớm đã được mặc định dành cho đại thiếu gia Tô Diệp rồi.”
“Cô ta là cái thá gì mà dám chạy đến khách sạn Kim Cương Đen để ra lệnh?”
Nghe thấy những lời này, sự kinh ngạc ban đầu của Hàn Việt lập tức biến thành sự cuồ/ng hỉ và kh/inh bỉ dữ dội hơn.
Anh ta bước tới trước mặt tôi, dùng ánh mắt như thể đã nhìn thấu tất cả để chằm chằm nhìn tôi.
“Tô Niệm à Tô Niệm, cô giấu tôi kỹ quá đấy.”
“Hóa ra cô chỉ là một tiểu thư bị thất sủng.”
“Thảo nào ngày trước ở bên tôi, ngay cả một bữa cơm quá hai trăm tệ cô cũng không nỡ ăn.”
Lâm Kiều Kiều đứng bên cạnh cười khúc khích, ôm lấy cánh tay Hàn Việt.
“Chồng ơi, cái này thì anh không biết rồi.”
“Loại con rơi con rớt trong hào môn thế này, sống còn chẳng bằng bảo mẫu nhà chúng ta nữa.”
“Chạy đến khách sạn làm thuê, chắc là đến cơm cũng không có mà ăn rồi nhỉ?”
Tôi nhìn màn kịch x/ấu xí mà họ xướng họa cùng nhau, trong lòng không hề gợn chút sóng gió.